Thế là hoa phượng đã lại đỏ xôn xao. Ve râm ran khắp phố giữa trưa hè. Những con đường nắng đổ bóng lá.
Sông Hồng nước cạn. Lòng người cũng cạn. Liệu mùa sau khi nước về đầy vơi, lòng người biết có sóng sánh vơi đầy? Ôi muôn thủa sông bên bồi bên lở như tình riêng với tình người bên bỏ chợ, bên đa đoan. Sông lấn đất. Người lấn đời?
Bằng lăng tím rồi nhạt từng ngày. Ai bảo màu tím là thủy chung khi mà chỉ sau một cơn mưa màu đã phai nhạt, lụi tàn? Màu tím bằng lăng yếu đuối, mong manh, thiếu sức sống, biết đến để rồi lãng quên. Có chăng chỉ là một nét điểm tô cho mùa hạ muôn màu.
Bức bối nhất trong tháng Năm là màu hoa phượng. Những chùm lửa đỏ cứ cháy rực lên khao khát. Bao nhiêu nét dịu dàng của mùa xuân còn sót lại cũng bị màu hoa ấy xóa sạch, cứ như trời đất chưa bao giờ từng biết đến dịu dàng. Khao khát nghĩa là cháy bỏng hơn cả ước mơ. Bao giờ phượng thôi đỏ giữa tháng Năm, người mới thôi khao khát.
Ngọc lan ngát hương, dịu dàng và quyến luyến bước chân. Chẳng đợi đến mùa thu, ngọc lan nở trước, thế là hạ đã có sắc lại có cả hương. Hương thơm quấn quýt cả những nỗi đợi chờ.
Màu sắc mùa hạ rõ ràng, từ màu nắng, màu trời tới màu lá, màu hoa. Cả cơn mưa cũng không nhấm nhẳng như những mùa khác. Những cơn mưa tháng Năm bỡn cợt. "Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách". Bỡn cợt mà cũng đủ giữ chân người.
Tháng Năm, lẽ ra ta phải rộn ràng theo nhịp của mùa…
Sông Hồng nước cạn. Lòng người cũng cạn. Liệu mùa sau khi nước về đầy vơi, lòng người biết có sóng sánh vơi đầy? Ôi muôn thủa sông bên bồi bên lở như tình riêng với tình người bên bỏ chợ, bên đa đoan. Sông lấn đất. Người lấn đời?
Bằng lăng tím rồi nhạt từng ngày. Ai bảo màu tím là thủy chung khi mà chỉ sau một cơn mưa màu đã phai nhạt, lụi tàn? Màu tím bằng lăng yếu đuối, mong manh, thiếu sức sống, biết đến để rồi lãng quên. Có chăng chỉ là một nét điểm tô cho mùa hạ muôn màu.
Bức bối nhất trong tháng Năm là màu hoa phượng. Những chùm lửa đỏ cứ cháy rực lên khao khát. Bao nhiêu nét dịu dàng của mùa xuân còn sót lại cũng bị màu hoa ấy xóa sạch, cứ như trời đất chưa bao giờ từng biết đến dịu dàng. Khao khát nghĩa là cháy bỏng hơn cả ước mơ. Bao giờ phượng thôi đỏ giữa tháng Năm, người mới thôi khao khát.
Ngọc lan ngát hương, dịu dàng và quyến luyến bước chân. Chẳng đợi đến mùa thu, ngọc lan nở trước, thế là hạ đã có sắc lại có cả hương. Hương thơm quấn quýt cả những nỗi đợi chờ.
Màu sắc mùa hạ rõ ràng, từ màu nắng, màu trời tới màu lá, màu hoa. Cả cơn mưa cũng không nhấm nhẳng như những mùa khác. Những cơn mưa tháng Năm bỡn cợt. "Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách". Bỡn cợt mà cũng đủ giữ chân người.
Tháng Năm, lẽ ra ta phải rộn ràng theo nhịp của mùa…
Ôi dồi ôi, con cái nhà ai mà lại ra ngồi ngòai đường thế kia? Tháng 5 đến rùi, mùa hè cũng đến rồi, chuẩn bị lại 1 loạt phượng, bằng lăng và ve ríu rít tụ tập nhau đây. Chuẩn bị lại 1 lũ học trò khóc cười chia tay với muôn vàn kỷ niệm học trò sẽ đi cùng năm tháng... Cứ nhộn nhịp theo mùa đi chị,đừng dừng lại, keep on moving :D
ReplyDelete"Ngày hạ, những cơn mưa đầu mùa tinh nghịch như lũ học trò. Cơn mưa khi thì nặng trĩu, khi thì nhẹ nhàng về trong gió... Những hạt mưa khi to khi nhỏ, khi hối hả, khi nhẹ nhàng rớt xuống xoá nhoà cái nắng chói chang. Mưa gieo vào góc kín tâm ta nỗi niềm sâu lắng. Hạ cháy. Phố cứ chói chang màu nắng, cảm giác bừng bừng ấy bỗng chợt dịu đi khi ta bắt gặp Màu tím dịu êm của bằng lăng."
ReplyDeletetrùi, lá nát hết rùi kìa :))
ReplyDeleteNhiếp ảnh là phải sáng tạo, mô tuýp mẫu ngồi gọn gàng ngăn nắp cũ quá roài. Hôm nào chị thử cho mẫu toạc chân ra xem ảnh có gì hay ho hơn không đi :D
ReplyDeleteNhìn thấy cái đít của em Nga kìa
ReplyDeleteÍ quên, cái đít xe Amity của em Nga :D :D