<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929</id><updated>2011-04-25T09:44:14.139+07:00</updated><category term='pics'/><category term='mylife'/><category term='hagiang'/><category term='travel'/><category term='tanman'/><category term='lanman'/><category term='chuyển blog'/><category term='vantho'/><category term='muc_luc'/><category term='hanoi'/><category term='IT'/><category term='phiem'/><category term='hoa12thang'/><category term='football'/><category term='cafe'/><category term='tet'/><category term='namdinh'/><category term='blog'/><category term='mypics'/><category term='relax'/><category term='hoa'/><category term='life'/><title type='text'>Heroine Trần</title><subtitle type='html'>In a separate world</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>99</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1965708857806627241</id><published>2009-04-29T21:17:00.009+07:00</published><updated>2009-05-14T20:59:10.604+07:00</updated><title type='text'>Một trăm hai mươi nghìn và một chuyện chép ở bệnh viện</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Một trăm hai mươi nghìn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Mình đang cần một cái giấy khám sức khỏe. Thấy bảo là nộp 150k thì đến cuối tuần tới sẽ có giấy chứng nhận nghiêm chỉnh và không mất công sức lẫn thời gian. Nghĩ bỏ ra 150k cũng xót nhưng tình hình hạn nộp đến nơi rồi, tuần sau đi công tác cả tuần, khéo cũng đành nghiến răng vậy. Thằng cu em đồng nghiệp ngồi bên cạnh sáng nay đưa tờ giấy khám ra ve vẩy khoe, bảo em làm mất có 30 nghìn, chừng 30 - 45 phút nhưng cách đây 6 tháng rồi, hôm nay ông anh mang tờ giấy cũ, nộp 30 nghìn nữa và bác sĩ họ chép lại cho.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình nhẩm tính, Thứ 7 tuần sau phải nộp. Cả tuần sau đi công tác. 4 ngày nghỉ lễ 30/4 không ai làm việc. Hôm nay là 29 rồi, giờ đã là cuối buổi sáng. Còn mỗi chiều nay. Thế là quyết định xin phép sếp nghỉ một lúc buổi chiều đi lấy giấy khám sức khỏe. Nếu xuôi chèo mát mái thì mất 1 tiếng rưỡi và 30k, vị  chi  tiết kiệm được 120k. Mọi người trong cơ quan cũng khuyên nên đi đến những chỗ ấy cho khôn ra. Được lợi nhiều thứ như vậy tội gì không đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Và dưới đây là chuyện chép ở bệnh viện...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255); font-style: italic;font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đầu tiên là tiền đâu&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tờ giấy khám có khoảng 10 mục cần điền, tức là phải đi qua khoảng 10 phòng. Phòng đầu tiên là phòng Tài vụ, đương nhiên đầu tiên phải là tiền đâu. Chờ nộp tiền là tốn thời gian nhất vì mấy cái lỗ thò vào đưa tiền cho các chị thì ít và bé còn người thì nhung nhúc. Mình quẳng tờ giấy khám vào ô xếp hàng rồi đứng ra cửa chờ đợi. Thật tuyệt là cái cửa trông ra sân tennis của bệnh viện, rất thoáng đãng và thơ mộng. Phòng chờ ngột ngạt bao nhiêu thì chỗ mình đứng dễ chịu bấy nhiêu. Đứng chờ một hồi và luôn trong trạng thái dỏng tai lên nghe thì thấy có ai đó hình như gọi tên mình lí nhí. Để chắc ăn, mình len vào ngó, thấy có mấy tờ giấy khám trước mặt chị thu ngân đoán là vừa gọi qua lượt nhưng cũng phải cố chờ thêm ít phút để được gọi lại lượt 2 mới dám chen vào nộp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 255, 255);font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Mặc cả chiều cao&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Phòng tiếp theo là đo chiều cao cân nặng. Lúc mang tờ giấy đến, chị bác sĩ bảo viết lại vì họ tên phải viết hoa có dấu. Mua 2000 một tờ xong thì chị ấy bảo đứng bên ngoài mà viết. Thực ra thì bên ngoài cũng chỉ là cái ô cửa sổ lắp kính ngay cạnh cửa ra vào và cũng có một cái lỗ để đưa giấy như  phòng tài vụ, đối diện chỗ chị ấy ngồi. Lục tục cầm giấy vòng ra phía trước mặt chị thì một anh bác sĩ trẻ đi vào. Đoán chừng kém mình khoảng 2,3 tuổi. Anh này thỏ thẻ xin hút thuốc nhờ trong phòng nhưng chị bác sĩ không chịu, nói thế nào cũng không chịu. Anh bác sĩ đập một cái vào vai chị bác sĩ. Chị bác sĩ cười rúc rích: thế thì đập thêm mấy cái nữa đi, chị đang đau vai. Mình thì vẫn hí húi viết và nghe thấy mấy tiếng bộp bộp nhẹ nhẹ nữa. Chị bác sĩ cười sảng khoái. Khoảng cách theo đường chim bay từ chỗ mình tới chỗ 2 anh chị không quá 50cm nên dù không muốn cũng vẫn nhận thấy được anh bác sĩ chuyển tay từ vai xuống đùi, bảo: thế đập vào đây nhé. Không nghe thấy tiếng bộp bộp nữa nhưng vẫn tiếng chị bác sĩ cười: thằng mất dạy, láo toét quá. Tiếng anh bác sĩ cười nhạt. Chị bác sĩ bảo thôi nhưng vẫn ngồi im không phản ứng gì và vẫn cười chứng tỏ cái tay kia vẫn chưa rời vị trí.  Mình quẳng bút xuống, đi vào bên trong, coi như mù và điếc với những gì vừa xảy ra. Chìa tờ giấy ra trước mặt chị, chị bảo bỏ giầy rồi leo lên cân. Bốn tám cân, cao bao nhiêu? Em cao một mét sáu mốt. Chị nhìn một lượt từ đầu xuống chân bảo: đứng yên để đo lại. Theo cân này chỉ được 1m59 thôi. Mình cười: chị ghi bao nhiêu cũng được. Anh bác sĩ lúc này đã đứng bên cạnh chị bác sĩ kể từ lúc mình vào giờ mới lên tiếng: thôi cứ ghi 1m60. Xong, mình nhận lại tờ giấy, anh bác sĩ buông một câu: 79 mà trẻ thế nhỉ. Mình lại cười: em cảm ơn. Câu đó cho cả 2 anh chị, ai thích thì nhận. Mình hồ hởi đi ra sau khi vượt qua chặng thứ nhất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Tai có vấn đề&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Theo chỉ dẫn in trên tờ hóa đơn thu phí, mình đến phòng số 3 để khám răng. Chị bác sỹ đang lấy cao răng cho một bệnh nhân. Mình bước một chân vào bên trong thì một giọng nói bùng nhùng qua chiếc khẩu trang cất lên: Bỏ giầy bên ngoài. Mình nhìn xuống đất rồi rụt vội chân lại. Đúng là bệnh nhân cũng bỏ giầy bên ngoài. Mình tháo giầy bước vào được nửa bước thì vẫn giọng nói bùng nhùng ấy cất lên: Bỏ giầy bên ngoài. Ơ, rõ ràng mình bỏ giầy bên ngoài rồi mà. Mạnh dạn bước thêm bước nữa thì câu nói đó lặp lại và hình như chị bác sĩ trợn mắt lên bực bội. Một chị ngồi chờ bên ngoài nói vọng vào: xếp giấy chờ bên ngoài. Ra thế, mình quay ra, thả tờ giấy vào hộp và nghe thấy tiếng bùng nhùng kia nhưng lần này âm tiết rất rõ: tai có vấn đề hay sao ấy nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hú vía, may mà là phòng khám răng chứ mà phòng khám tai thì toi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Yêu chị y tá lắm&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Trong tất cả các phòng thì qua phòng này là mình quý nhất. Chính là phòng khám tai - mũi - họng. Mình đưa giấy cho chị y tá, không phải khám mất một phút nào, chị ấy viết viết vào mấy chữ loằng ngoằng rồi cười rất dịu dàng:  em chờ chút xíu nhé, bác sĩ đang dở việc, sẽ quay lại ký cho em ngay, cái này chị không ký được. Mình vâng ngoan ngoãn và ngồi chờ. Chừng 3 phút, thấy chị ý tá cầm tờ giấy đi ra. Chứng 1 phút sau chị ấy quay lại đưa cho mình tờ giấy khám và bảo: Của em đây. Mình cảm ơn rối rít và thấy chị tốt bụng ghê.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(255, 255, 255);"&gt;Giấy khám sức khỏe đi công chứng được không chị?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Sau khi qua các phòng, và điền đầy đủ các mục trong tờ giấy, mình tới phòng cuối cùng để xin chữ ký trưởng khoa và đóng dấu. Phòng này phải chờ lâu nhất. Chị nhân viên phòng hành chính hay đi vắng, chị cầm dấu cũng hay đi vắng và bác sĩ trưởng khoa cũng thường bận, tổng hợp cả 3 yếu tố này lại thì khâu cuối cùng luôn tốn thời gian nhiều hơn các khâu khác. Khi mình xếp giấy vào phòng và quay ra chờ thì có 1 em gái trẻ măng ngồi đó chờ được 1 lúc rồi. Đang ngồi mơ màng thì em ấy quay ra bắt chuyện&lt;br /&gt;- Chị cũng đi lấy giấy khám sức khỏe à?&lt;br /&gt;- Ừ&lt;br /&gt;- Chắc chị làm giấy khám để chuyển công ty chứ em nhìn chị chắc cũng đi làm lâu rồi&lt;br /&gt;- À ừ chị đi làm cũng lâu rồi (trả lời cho qua chuyện)&lt;br /&gt;- Vâng, em làm giấy khám để xin việc (ra thế, em ấy nghĩ là ai làm giấy khám sức khỏe đều là để đi xin việc)&lt;br /&gt;- Ừ, giấy khám sức khỏe còn dùng nhiều việc khác nữa em ạ. nhiều thủ tục yêu cầu chứ không chỉ xin việc đâu, ví dụ làm sổ bảo hiểm xã hội chẳng hạn (thấy có chị cầm sổ đó trên tay đứng bên cạnh nên nói bừa, chả biết có đúng không)&lt;br /&gt;- Vâng&lt;br /&gt;- Chị ơi, em làm có một tờ thôi nhưng em đi xin việc nhiều nơi thì làm thế nào ạ?&lt;br /&gt;- Ối, xin việc nhiều nơi sao em làm có một tờ? Mỗi nơi phải 1 tờ chứ&lt;br /&gt;- Em định làm một tờ rồi đi công chứng&lt;br /&gt;- Vậy à? Chị cũng không rõ là họ có công chứng cho giấy khám sức khỏe không.&lt;br /&gt;- Thế hả chị, em cũng chả biết. Chị em cũng bảo là đi làm mấy tờ một thể nhưng em cứ nghĩ là công chứng được.&lt;br /&gt;- Lần sau em nhớ làm một thể nhé, đằng nào cũng mất công chầu chực ở đây, 10 nghìn 1 tờ, làm cả chục tờ đi xin việc cho thoải mái&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Đoạn đối thoại về vấn đề xin việc không nhớ được....)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện phải dừng lại khi chị nhân viên phòng hành chính đọc tên từng người tới nhận giấy khám. Mình nhìn đồng hồ: 4hkém 15. Tổng cộng hết đúng 1 tiếng tính từ thời điểm bước chân vào bệnh viện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thôi thế là thành công rực rỡ với 30k bỏ ra và tờ giấy chứng nhận sức khỏe nhận về. Tiết kiệm triệt để được 120k, lại giảm cơ hội gây tệ nạn cho ngành y tế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1965708857806627241?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1965708857806627241/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/mot-tram-hai-muoi-nghin-va-mot-chuyen.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1965708857806627241'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1965708857806627241'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/mot-tram-hai-muoi-nghin-va-mot-chuyen.html' title='Một trăm hai mươi nghìn và một chuyện chép ở bệnh viện'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-9098946748175893052</id><published>2009-04-17T21:55:00.008+07:00</published><updated>2009-04-18T20:22:18.387+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='IT'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chuyển blog'/><title type='text'>Blogger - Sự lựa chọn hợp lý để thay đổi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Giờ đây, việc Y!360 đóng cửa đã thành sự thật khi đại diện của Yahoo tuyên bố sẽ ngừng cung cấp dịch vụ này trên toàn cầu. Mình đã quyết định chọn Blogger của Google làm blog chính thức của mình vì những lý do sau đây:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul style="text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;Có công cụ hỗ trợ chuyển đổi toàn bộ dữ liệu, kể cả đường dẫn ảnh và comment (trừ page comment) từ Y!360 và việc này mình đã thực hiện thành công (nhờ người làm hộ :D)&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Có thể thay đổi hình thức (giao diện) và một số tính năng để có được một blog hầu như không khác so với Y!360&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Hơn thế nữa, mình có thể thay đổi những thuộc tính và hình thức của blog theo ý mình muốn chứ không chỉ tùy chọn theo những gì mà Y!360 đặt sẵn, đặc điểm này giống với ưu điểm của 360plus và một số dịch vụ blog khác là cho phép thêm bớt, thay đổi vị trí  các thành phần (components) trên blog chứ không phải thuần túy là hiện hay ẩn thông tin. Có thể tự tạo banner của riêng mình (thiết kế bên ngoài) rồi chèn vào, trông rất chuyên nghiệp.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Việc soạn thảo bài viết trên Blogger là rất trực quan và thân thiện với chế độ chèn hình ảnh và video trực tiếp thay vì bắt buộc sử dụng code HTML như ở Y!360&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Có thể tạo nhiều blog với cùng 1 tài khoản và cho phép đặt quyền ai được vào blog nào. Điều này rất hữu ích với ai có ý định mở 1 blog công khai nhưng lại có vài post (tương đương với entry của Y!360) muốn nói xấu người khác, khi ấy các post có thể được đưa vào blog thứ 2 và cho phép những người được chỉ định xem. Việc chuyển đổi và quản trị 2 hay nhiều blog với cùng 1 tài khoản tương đối thuận tiện.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Có thể ủy quyền cho một tài khoản khác gửi bài trên blog của mình.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Cộng đồng của Google rất lớn và đây là một nhà cung cấp dịch vụ có uy tín nên việc phát triển rộng rãi dịch vụ Blogger là rất cao.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.blogger.com/features"&gt;Những tính năng được liệt kê của Blogger&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tất nhiên không có gì hoàn hảo cả nên Blogger cũng có vài nhược điểm (theo mình) như sau:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul style="text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;Để chuyển đổi dữ liệu phải sử dụng công cụ trung gian (ví dụ phải chuyển từ Y360 sang Wordpress rồi chuyển từ Wordpress sang Blogger)&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Màn hình quản trị mặc định không được đẹp mắt lắm (mình chưa có thời gian tìm hiểu xem có thay đổi được không nhưng đối với mình điều này không quan trọng)&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Các mẫu (theme) mặc định thua xa các mẫu của Y!360 và với những người cầu kỳ về hình thức thì việc sử dụng mặc định là khó chấp nhận.&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Việc sử dụng code HTML để thay đổi giao diện blog tương đối phức tạp và sẽ rất khó khăn cho những người không biết nhiều về IT. Việc không có page view dựng sẵn, không có quick comment dựng sẵn và phải thay đổi rất nhiều các công cụ sẵn có (thêm, bớt, sửa, dùng mẹo) để hiển thị các thông tin tương tự như Y!360 sẽ khiến không ít người nản&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Không có các icon trạng thái đặc trưng của Yahoo và cũng không có icon thay thế&lt;br /&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thực sự, với mình, những nhược điểm trên hầu như không có ý nghĩa nhưng với đại đa số, đó là điều đáng bàn. Nếu bạn không nhất thiết phải có một bản sao của Y!360 về hình thức, có thể từ bỏ một vài tính năng không quá quan trọng thì bạn nên chọn Blogger vì nó có rất nhiều ưu điểm mà mình đã phân tích ở trên. Hoặc nếu bạn không rành về IT nhưng bạn là người kiên nhẫn, bạn cũng có thể làm được nhiều việc để dựng cho mình một blog ưng ý với Blogger. Còn nếu bạn ngại thay đổi thì có thể "an phận" với 360plus, mảnh đất mà Yahoo khoanh sẵn để "đền bù" cho sự "giải tỏa" này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù sao sự lựa chọn vẫn là ở bạn. Nếu có điều kiện, mình sẽ tiếp tục nêu thêm một vài dịch vụ blog khác và phân tích ưu nhược điểm của chúng.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-9098946748175893052?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/9098946748175893052/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/blogger-su-lua-chon-hop-ly-e-thay-oi.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/9098946748175893052'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/9098946748175893052'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/blogger-su-lua-chon-hop-ly-e-thay-oi.html' title='Blogger - Sự lựa chọn hợp lý để thay đổi'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1260786154297209083</id><published>2009-04-16T15:48:00.008+07:00</published><updated>2009-04-18T00:12:17.794+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='blog'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='IT'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='chuyển blog'/><title type='text'>Lựa chọn nào cho việc "chuyển nhà"?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trước sự đe dọa đóng cửa của 360.yahoo qua việc khó truy cập và các lỗi hiển thị, cộng đồng blogger quyết định tìm một nơi cư ngụ mới. Hầu hết mọi người đều tỏ ra hoang mang trước các dịch vụ đang được khuyến nghị khi cân nhắc tới các yếu tố:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul style="text-align: justify;"&gt;&lt;li&gt;Chuyển đổi dữ liệu từ 360.yahoo sang blog mới&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Cộng động mới có nhiều bạn hay không&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Hình thức và  tính năng của blog mới có đáp ứng được như mong muốn&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vấn đề cuối cùng dường như được bỏ qua nếu như 2 vấn đề đầu tiên thỏa mãn và hầu hết họ chấp nhận một vài sự thay đổi để giữ được những gì họ đang có. Điều đắn đo nhất chính là vấn đề cộng đồng. Khi viết blog, các blogger đều có những friends nhất định. Dù ít dù nhiều, dù public nội dung hay giới hạn thành phần người được đọc thì họ đều có một mong muốn chia sẻ thông tin với cộng đồng, dù cộng đồng chỉ là một vài người mà họ tự định ra (những đối tượng không có cộng đồng chia sẽ thì chắc chắn họ sẽ chấp nhận bất cứ một dịch vụ blog nào, miễn là nơi đó có thể đăng thông tin là đủ). Vì thế, việc lựa chọn cộng đồng blog được cân nhắc cẩn thận trước khi di dời. Các blogger không bao giờ muốn tới một nơi mà ở đó không có phần lớn bạn bè, cụ thể hơn là không có phần lớn blog của bạn bè. Thực ra, vấn đề này cũng không quá nghiêm trọng. Nếu chọn một dịch vụ rất phổ biến, với các tính năng thuận tiện, thân thiện, khả năng phát triển của nhà cung cấp lớn mạnh thì dù khởi đầu thế nào, cuối cùng nó vẫn sẻ trở thành một cộng đồng thu hút blogger mạnh nhất, và đương nhiên, friends cũng theo đó mà đông đúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đau đầu nhất vấn là vấn đề đầu tiên (không phải vấn đề "tiền đâu"). Làm thế nào để "dời nhà" một cách toàn vẹn khi mà các dịch vụ blog mạnh ai kẻ đó phát triển. 360plus đưa ra một giải pháp trọn gói cho việc chuyển đổi từ 360.yahoo sang dịch vụ mới. Lẽ ra đây là một nơi lý tưởng và một sự lựa chọn tất yếu của các blogger đang sử dụng 360.yahoo nhưng trớ trêu thay, nó lại bị phản đối ngay từ khi hình thành. Lý do chính được đưa ra là: bị kiểm soát nội dung thông tin quá chặt chẽ và hình thức rất không đẹp mắt mà lại khác xa so với 360.yahoo. Thêm nữa, việc chuyển dữ liệu không hoàn hảo như các blogger mong đợi. Càng ngày, việc chuyển đổi từ 360.yahoo sang 360plus càng giống việc di dời chỗ ở để giải tỏa mặt bằng. Do đó, những dịch vụ blog khác có công cụ chuyển đổi dữ liệu từ 360 trở thành ưu tiên số 1 cho sự lựa chọn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì những lý do trên nên chẳng có sự lựa chọn nào là hoàn hảo. Dịch vụ có độ tin cậy cao, có khả năng phát triển rộng trong cộng đồng như blogspot của google thì không có công cụ chuyển đổi dữ liệu trực tiếp. Dịch vụ có công cụ chuyển đổi như của wordpress thì chưa thể an tâm về mức độ phổ biến như google hay yahoo vì một thực tế hiển nhiên là thị phần của 2 đại gia này chiếm gần như trọn vẹn miếng bánh đồ thị. Thêm nữa, việc sử dụng chung 1 tài khoản cho nhiều dịch vụ của 1 nhà cung cấp là khuyến nghị đáng quan tâm. Một hệ quả tất yếu là các blog được dựng lên khắp nơi và blogger vẫn chưa thể quyết định được nên chính thức định vị ở chỗ nào&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cũng như các blogger khác, cũng đang trong quá trình kiếm đất dựng nhà. Mình cũng dựng lên blog ở những nơi có thể dựng được. Dưới đây là những nơi mình đã tạo&lt;br /&gt;&lt;ol&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://heroine-tran.blogspot.com/"&gt;Blogger của Google&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://novroses.wordpress.com/"&gt;Wordpress.com&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/home.php?#/profile.php?id=693147223"&gt;facebook.com&lt;/a&gt;  (cái này bắt buộc phải có account mới xem được thông tin của cộng đồng)&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://vn.myblog.yahoo.com/november-roses"&gt;360plus&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ol&gt;&lt;br /&gt;Thực ra, mình chỉ chọn 1 trong 2 nơi: Blogger của Google hoặc Wordpress. Nhờ sự giúp đỡ của bạn mình, việc chuyển đổi giờ đã hoàn tất nhưng mình cần chỉnh sửa lại ảnh cho vừa kích cỡ với trang blog trước khi chính thức tuyên bố nhà mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nào rảnh mình sẽ nêu vài nhận xét về các dịch vụ blog mình từng thử để các bạn tham khảo. Chúc các bạn có được sự lựa chọn sáng suốt.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1260786154297209083?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1260786154297209083/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/lua-chon-nao-cho-viec-chuyen-nha.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1260786154297209083'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1260786154297209083'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/lua-chon-nao-cho-viec-chuyen-nha.html' title='Lựa chọn nào cho việc &quot;chuyển nhà&quot;?'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6613734697357012866</id><published>2009-03-29T00:20:00.003+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.736+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Giờ Trái đất :D</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tuần vừa rồi quả thật mình là một công chức mẫu mực: giỏi việc nước đảm việc nhà &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nhắc đến 6 từ này, mình nhớ là cách đây 2 ngày, em tổ trường công đoàn chỗ mình giúi vào tay 1 tờ giấy bảo: chị ký đi. Chỗ mình vẫn tin tưởng nhau thế, ký mà chả bao giờ đọc xem mình ký gì, xong xuôi m&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;ới ngẩng mặt lên hỏi: gì thế? Tất nhiên mình cũng như thường lệ thôi, ký xong, trả cho em ấy rồi mới hỏi: gì thế hả em? Em ấy bảo: đăng ký thi đua giỏi việc nước đảm việc nhà. Mình chép miệng: ôi dào, biết thế chị chả đăng ký. Giờ thấy mình xứng đáng được trao luôn ấy chứ &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Phải đến tận tối nay mình mới thực sự được thở một chút. Mệt nhoài. Đúng dịp Giờ Trái đất. Cảm giác thưởng thức ánh nên lung linh rất thú vị, nhất là sau một chuỗi ngày căng thẳng. Nhân dịp này, mình cũng cố chụp vài bức sử dụng nguồn sáng ít khi dùng là NẾN.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Demo.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SeX7SZwSnyI/AAAAAAAAAw4/xL2-ifOHKSM/s400/DSC_7802_ss.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 304px;" src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SeX7SZwSnyI/AAAAAAAAAw4/xL2-ifOHKSM/s400/DSC_7802_ss.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/3391871907/" title="Giờ Trái đất :D by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6613734697357012866?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6613734697357012866/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/gio-trai-at-d.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6613734697357012866'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6613734697357012866'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/gio-trai-at-d.html' title='Giờ Trái đất :D'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SeX7SZwSnyI/AAAAAAAAAw4/xL2-ifOHKSM/s72-c/DSC_7802_ss.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5199827006641479633</id><published>2009-03-18T10:09:00.001+07:00</published><updated>2009-04-16T14:22:28.352+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><title type='text'>Lăn tăn về 1 chuyến đi :D</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/-BXfF8vCiwaDS9eOJQAUqQ?authkey=Gv1sRgCOKRvNrw9r3lCg&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScBk19nqprI/AAAAAAAAAqk/m9BCoAEe8CE/s800/Thu_Hue_1.jpg" alt="img" /&gt; &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:78%;"&gt;&lt;em&gt;Huế - 2006&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;&lt;em&gt;"Cần phải nhớ rằng, việc với đến những cái đích vừa tầm tay thậm chí còn giá trị hơn là hướng tới những điều xa vời. Đây cũng là thời điểm bạn cần phải ép mình vào kỷ luật và biết kiềm chế trước các tình huống khác nhau. Đừng bị ảnh hưởng bởi mọi người xung quanh"&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Sáng nay đọc đoạn gieo quẻ này thấy buồn cười quá. Chẳng là mình vẫn đang băn khoăn về chuyến đi Lăng Cô tối nay. Lịch trình kéo dài 3 ngày 4 đêm và ý nghĩ tham gia mới chỉ xuất hiện lúc 5h chiều qua. Đợt đăng ký danh sách, mình nhận ở nhà trực cho các em giai trẻ trung đi đàn đúm. Bỗng dưng tối qua mấy đứa lại thuyết phục mình đi cứ như thể mình không đi thì chúng nó mất vui một nửa (tự huyễn hoặc bản thân chút xíu). Tính mình cả nể, lại ham vui, có đứa còn vẽ ra lịch trình đi chụp ảnh ở Hội An làm mình xiêu lòng. Thế là mình băn khoăn nghĩ ngợi xem có nên đi hay không. Tối qua mình đã xếp một nửa đồ vào vali. Nếu đi, hôm nay mình sẽ phải xin phép các lãnh đạo, xem có được bổ sung vào danh sách hay không. Mình vẫn chưa làm việc đó. Nếu đi, mình sẽ phải hủy 3 cuộc hẹn từ giờ tới cuối tuần (đều là những cuộc hẹn có liên quan đến ăn uống). Nếu đi, mình sẽ phải ngủ 2 đêm trên ô tô trong tình trạng sức khỏe không đuợc tuyệt vời như năm ngoái. Nếu đi, mình sẽ về xếp nửa số đồ đạc còn lại vào vali. Nếu đi, mình sẽ treo blast của blog này là "Em ra đi nơi này vẫn thế". Nếu đi, mình sẽ được hưởng cảm giác tự do dẫm chân trần trên bờ biển. Nếu đi, mình sẽ có thêm những kiểu ảnh mới. Nếu đi, mình sẽ lại có dịp kiêu hãnh giữa đám đông những quý ông lịch lãm.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Nếu không đi, ngoài những gì không có được nếu đi, mình sẽ phải xếp nửa số đồ trong vali về chỗ cũ.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Nhưng vấn đề ở chỗ mình không dự định đi và ý tưởng này chỉ xuất hiện khi có một số người rủ rê. Và vì thế, mình quyết sẽ tin vào đoạn gieo quẻ trên, ở nhà cho lành. Chẹp, giờ mình đưa ra quyết định cũng nhanh mà thay đổi quyết định cũng đơn giản. Thế cho dễ sống!      &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5199827006641479633?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5199827006641479633/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/lan-tan-ve-1-chuyen-i-d.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5199827006641479633'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5199827006641479633'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/lan-tan-ve-1-chuyen-i-d.html' title='Lăn tăn về 1 chuyến đi :D'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScBk19nqprI/AAAAAAAAAqk/m9BCoAEe8CE/s72-c/Thu_Hue_1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7238736325053145715</id><published>2009-03-08T20:01:00.002+07:00</published><updated>2009-04-18T23:59:22.578+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Heart</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Phố cũ, mùa cũ, quán cũ, &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Những ngọn gió thổi mùi đêm rất cũ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Lạc về trên những cánh hoa rơi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Uxv3EfbwNtkcaCnZ7cjBUQ?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SebWF6KDsxI/AAAAAAAAAxg/KKjcHasNrGo/s400/3338006774_27282386a8_o.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7238736325053145715?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7238736325053145715/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/heart.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7238736325053145715'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7238736325053145715'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/heart.html' title='Heart'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SebWF6KDsxI/AAAAAAAAAxg/KKjcHasNrGo/s72-c/3338006774_27282386a8_o.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8932500149098666284</id><published>2009-03-02T23:35:00.002+07:00</published><updated>2009-04-17T22:42:54.912+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mypics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Entry for March 02, 2009</title><content type='html'>&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Hôm thứ 7, sau nhiều ngày lười nhác mốc cả ống kính, mình định đi lan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;g thang chụp hoa sưa nhưng hoa sưa không có mưa rất tẻ nhạt, không chụp được kiểu nào ưng cả ngoài một chùm kết lại có hình gần giống trái tim.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Vòng vòng mấy phố, chụp được 1 bức "Con đườ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;ng mùa đông" trên phố Ngọc Khánh. Hôm nay đi qua đã thấy bằng lăng đâm mầm hết cả rồi. Thế mới biết nếu bỏ lỡ cơ hội thì c&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;hẳng biết bao giờ mới gặp lại.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Ghé qua Lăng Bác theo lời hẹn của em Ngọc. Tới nơi trời mưa nặng hạt, khổ thân mấy mẫu khép nép trong chiếc áo mưa mà không muốn về vì tiếc công đi, tiếc công trang điểm và ăn mặc đẹp. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;  #1&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav_uMYOqRI/AAAAAAAAAm8/6yenTatBppk/s400/DSC_7016_s.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav_uMYOqRI/AAAAAAAAAm8/6yenTatBppk/s400/DSC_7016_s.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;#2&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav-vYwgc9I/AAAAAAAAAmk/jQF-3HEviM4/s400/DSC_7288_ss.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav-vYwgc9I/AAAAAAAAAmk/jQF-3HEviM4/s400/DSC_7288_ss.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;  #3&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav-XlnoDZI/AAAAAAAAAmM/Q19s8U3nsiY/s400/DSC_7218_ss.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 338px; height: 400px;" src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav-XlnoDZI/AAAAAAAAAmM/Q19s8U3nsiY/s400/DSC_7218_ss.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;#4&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav-Xu58KEI/AAAAAAAAAmU/L1VsqX576OQ/s400/DSC_7377_s.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 266px; height: 400px;" src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav-Xu58KEI/AAAAAAAAAmU/L1VsqX576OQ/s400/DSC_7377_s.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình thích nhất bức cuối.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8932500149098666284?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8932500149098666284/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-02-2009.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8932500149098666284'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8932500149098666284'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/03/entry-for-march-02-2009.html' title='Entry for March 02, 2009'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sav_uMYOqRI/AAAAAAAAAm8/6yenTatBppk/s72-c/DSC_7016_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3822883990078575373</id><published>2009-02-23T21:24:00.001+07:00</published><updated>2009-04-16T13:36:02.122+07:00</updated><title type='text'>Entry for February 23, 2009</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Nhìn đồng hồ mới chưa tới 8 rưỡi tối. Thế mà thấy như khuya lắm rồi. Thời tiết u ám mấy ngày nay khiến mình không có cảm hứng làm gì cả. Chỉ có một điều mừng duy nhất là mưa phùn ẩm ướt sẽ làm hoa sưa nở đẹp hơn. Nhiều cây sưa đã lốm đốm hoa, chỉ mấy ngày nữa thôi là sẽ nở trắng trời. Những ngày như thế này thường mình ngồi nhấm nháp cafe, có thể ở quán, có thể ở nhà nhưng cảm giác cuộc sống đỡ "vô vị" vì dù sao cũng có vị cafe đăng đắng. Nhưng mấy ngày qua mình đã cai cafe nên giờ chẳng biết làm gì để khỏi thấy tẻ nhạt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SaKxHsPw0yI/AAAAAAAAAlM/yCCek0wlgL0/s400/HoTay_s.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 299px;" src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SaKxHsPw0yI/AAAAAAAAAlM/yCCek0wlgL0/s400/HoTay_s.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/jV7hVr2s50Dkml1Mb86nnQ?authkey=nAF7MV4bWY4&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3822883990078575373?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3822883990078575373/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/entry-for-february-23-2009.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3822883990078575373'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3822883990078575373'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/entry-for-february-23-2009.html' title='Entry for February 23, 2009'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SaKxHsPw0yI/AAAAAAAAAlM/yCCek0wlgL0/s72-c/HoTay_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5698830595470192547</id><published>2009-02-22T23:32:00.002+07:00</published><updated>2009-04-19T00:00:00.549+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Phận cải duyên kim</title><content type='html'>&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=259"&gt;Phận cải&lt;/a&gt; duyên kim - He he, thế mà trông cải cũng "ngon lành" ra phết  (qua tay mình &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" alt="img" /&gt;)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/UYEiDSGlWnoiGlNugFcCHQ?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SaF7cWxCf7I/AAAAAAAAAko/1VsOyA1MEs0/s400/Hoa%20cai_1_s.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5698830595470192547?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5698830595470192547/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/phan-cai-duyen-kim.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5698830595470192547'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5698830595470192547'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/phan-cai-duyen-kim.html' title='Phận cải duyên kim'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SaF7cWxCf7I/AAAAAAAAAko/1VsOyA1MEs0/s72-c/Hoa%20cai_1_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2128525139464958910</id><published>2009-02-20T20:20:00.001+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.737+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>My cousin</title><content type='html'>Lâu rồi không chụp ảnh mẫu. Bức ảnh này chụp từ trước Tết. Mẫu bảo là đây là bức ảnh đẹp nhất của em vì không ai chụp em xinh được như thế :D&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/3jOfuJYP8UjRGTbicykYpA?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SZ6ssyHW33I/AAAAAAAAAj8/Qgfq0cOFWbM/s400/DSC_5440._e_s.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2128525139464958910?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2128525139464958910/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/my-cousin.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2128525139464958910'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2128525139464958910'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/my-cousin.html' title='My cousin'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SZ6ssyHW33I/AAAAAAAAAj8/Qgfq0cOFWbM/s72-c/DSC_5440._e_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-764478395279263805</id><published>2009-02-01T22:46:00.002+07:00</published><updated>2009-04-16T14:26:53.461+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tet'/><title type='text'>Năm mới có cái mới</title><content type='html'>&lt;span style=";font-family:times new roman;font-size:100%;"  &gt;Năm mới tớ xin công bố mấy cái mới như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều cao mới 161,5 cm thay vì 160 cm như trước kia. Gần đây, tớ hay mặc váy ngắn khiến nhiều người hỏi số đo chiều cao. Khi biết là 1,6m thì ai cũng không tin. Và vì mọi người không tin nhiều quá đâm ra chính tớ cũng nghi ngờ và hôm nay tớ quyết định đo lại. Đương nhiên là khi đo tớ đi chân đất rồi. Thường ngày, tớ đi giày 7 cm, cứ trừ hao mòn vì đi nhiều còn 6,5cm thì vị chi cả giày lẫn người cao 1,68 m&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cân nặng mới 49,5 kg thay cho số cũ 48,5 trước Tết. Tết này tớ ăn ngủ nhiều, lười vận động nên cũng bị tăng trọng một chút.  Tớ thực sự vẫn muốn giữ form người chuẩn như bây giờ nên nếu không chơi thể thao thì sẽ bị tích mỡ ở những chỗ không cần thiết. Tay tớ sau đợt chấn thương không thể đánh cầu trở lại được nữa nên sẽ phải tìm cách thể dục thể thao khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tăng cả về chiều cao lẫn cân nặng người ta gọi là phát tướng nhỉ? Vậy là năm con Trâu sẽ vượng lắm đây.  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/6.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc các bạn của tớ một năm mới tràn trề sức khỏe, ngập ngời hạnh phúc và đủ đầy về tiền bạc ! &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/11.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bonus &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Uc9Ns6b_39KPqJc2n0KCWQ?feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SYXC649iQdI/AAAAAAAAAiI/sIUmXrnKkkg/s800/DSC_6488_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-764478395279263805?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/764478395279263805/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/nam-moi-co-cai-moi.html#comment-form' title='32 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/764478395279263805'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/764478395279263805'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/02/nam-moi-co-cai-moi.html' title='Năm mới có cái mới'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SYXC649iQdI/AAAAAAAAAiI/sIUmXrnKkkg/s72-c/DSC_6488_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>32</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8545545509266369949</id><published>2009-01-18T21:00:00.000+07:00</published><updated>2009-04-16T14:12:20.682+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lanman'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='cafe'/><title type='text'>Cafe</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/580.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Bỗng nhiên thấy rất mệt mỏi và nản khi phải cố gắng. Trong những lúc như thế, &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=67"&gt;mình thèm uống cafe&lt;/a&gt;. Mình nhớ nhân vật nữ chính trong truyện &amp;quot;Nếu em thấy anh bây giờ&amp;quot; xem cafe như một thứ thuốc tăng lực cho cuộc sống bộn bề và căng thẳng của cô ấy. Truyện này cũng chỉ mới đọc được một hai chương đầu vào giờ trước khi đi ngủ khi còn trong SG, ra tới HN thì mình chưa mở lại.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt; Rất nhiều bài viết của mình có &amp;quot;thành phần&amp;quot; là tách cafe sữa, thậm chí &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=22"&gt;hẳn một bài có tên nhắc tới loại đồ uống này&lt;/a&gt;. Nhất là những hôm trời lạnh mà viết vài dòng thì y như rằng sẽ nhắc tới tách nâu nóng.  Hồi còn sinh viên, hay viết truyện lăng nhăng và kiểu gì thì nhân vật chính cũng có đồ uống quen thuộc là cafe. Nếu giờ mà viết truyện thì nhân vật của mình sẽ nghiện đen đá. Ở SG thì phải nói rõ là cafe đen và cafe sữa chứ mà nói nâu hay đen thì phục vụ chẳng hiểu gì cả.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt; Tối qua đi xem phim, ăn tối và uống cafe với 2 người: 1 cô bạn và 1 anh người quen. Lúc phục vụ mang đồ uống ra, cô bạn mình hỏi: &amp;quot;Tối nay định thao thức chuyện gì hay sao thế?&amp;quot;. Người còn lại thì rất lịch thiệp: &amp;quot;Anh đổi đồ uống với em nhé&amp;quot; (anh ấy gọi nước cam &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;) kèm theo một ánh mắt rất cảm thông. Trời, em không uống được thì em đã không gọi. Mà cho dù em có trót gọi thì em cũng sẽ cố uống &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/15.gif" alt="img" /&gt;. Tuy vậy, không thể phủ nhận là hôm qua trông em giống một&lt;em&gt; cô gái uống nước cam&lt;/em&gt; hơn là uống cafe &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" alt="img" /&gt;.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt; Và mình phải đi pha một tách cafe đây.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;    &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8545545509266369949?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8545545509266369949/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/01/cafe.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8545545509266369949'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8545545509266369949'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/01/cafe.html' title='Cafe'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6636988779394018647</id><published>2009-01-12T22:52:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:56.613+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>Entry for January 12, 2009</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/574.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Mới đó mà đã nửa tháng, khi nàng nhẹ nhàng bước ra cửa với một cảm giác ơ hờ, không tiếc nuối nơi ra đi và không háo hức nơi sẽ tới.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;Hàng dầu cao vút mở ra khoảng không tự do chào đón nàng. Bóng cây không ken đặc con đường mà chỉ lấp ló chờn vờn như những sợi tóc mai bị gió cuốn chờm lên má, rất nhẹ nhưng cản được cái nắng gay gắt của một nơi không có mùa đông.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;Tiếng giày khua khẽ trong không gian trầm điểm xuyết bằng tiếng nước róc rách rất êm dưới chân. Những hành lang lắt léo. Những dãy bàn chật người mà yên tĩnh. Những bông hoa cúc lững lờ buồn tênh trong chiếc bát gốm. Cánh cửa hờ hững giắt ngang một chiếc then cài cũ kỹ. Những mảng màu gam tối loang lổ như thể được tạo ra trong một cơn giận dữ. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Đêm với mùi hoa sữa len lỏi giữa những lớp gió lành lạnh quẩn lẫn cả hơi nước của cơn mưa trái mùa chưa kịp ráo. Nàng so vai, vòng tay tự ôm lấy mình trong không khí đặc sệt mùa thu Hà Nội ở một nơi không phải Hà Nội và cũng &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-CNHQzzg6erw6Q9FDweIy?p=131"&gt;không có mùa thu&lt;/a&gt;.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Mùa thu Hà Nội đã qua lâu rồi, chỉ còn lại cái nắng chói chang nhưng không thể ngăn nổi buốt lạnh thấm tận tim. Không trải qua mùa thu Hà Nội, khó mà cảm nhận được sự xao xuyến khi bỗng bắt gặp những ngày rất dịu ấy ở một nơi xa lạ. Trong một thoáng, nàng chợt dùng dằng giữa nỗi niềm đi và ở.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6636988779394018647?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6636988779394018647/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/01/entry-for-january-12-2009.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6636988779394018647'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6636988779394018647'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/01/entry-for-january-12-2009.html' title='Entry for January 12, 2009'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2726593388297607061</id><published>2008-12-17T23:44:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:56.593+07:00</updated><title type='text'>Ngày đông</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Bewnu4nNOCwcga0FqmQNIA"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SUkk1NQV-bI/AAAAAAAAAcg/0txCbfZq3Mg/s400/pond_s.jpg" alt="img" /&gt; &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;Nàng tựa lưng vào ghế, con tàu từ từ lăn bánh kéo những toa tàu rời ga, rời những cụm ánh sáng chói lóa của đô thị. Nếu là ban ngày, chắc hẳn sẽ rất thú vị với chiều ngược của ghế ngồi như thế này bởi mọi thứ sẽ đi qua chậm rãi và nàng có thể đuổi mắt theo những thứ đang dần trôi lại phía sau. Một buổi tối êm ả không mưa, không lạnh, không ngột ngạt, không nhiều gió. Một buổi tối lặng lẽ như một đêm trốn chạy.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  Trên con đê nhỏ mới đổ bê tông, sáng sớm tinh mơ thưa người qua lại. Một bên là cánh đồng, một bên là con sông nhưng người ta cũng chỉ nhận biết được nếu đã từng qua đó ít nhất một lần. Phía cánh đồng còn thấy được mờ mờ một lớp màu xanh của cỏ chân đê còn phía kia tuyệt nhiên không thể phân biệt được đâu là mây, đâu là lòng sông và đâu là sương mù. Đi xe máy với tốc độ như đi xe đạp mà hai tay tê cứng, khuôn mặt lạnh buốt, nhất là cái chỏm mũi như bị đóng băng mặc dù đã đeo khẩu trang. Nước chảy trên mắt kính, đọng trên mi, cảm tưởng rằng chỉ chớp một cái thôi là đôi mắt ướt rưng rưng. Mà biết đâu là nước mắt thật. Mùi ngai ngái của cỏ, của cây quyện trong hơi sương tạo thành mùi đặc trưng của làng quê quyến rũ hơn bất cứ mùi nước hoa thành thị nào. Mỗi khi về quê, cảm nhận được mùi thanh tao, tinh khiết ấy là quên mất Hà Nội. Ấy là một ngày đầu đông cách đây một khoảng thời gian chỉ bằng cái ngoảnh mặt.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  Con đê năm trước giờ xa lạ, bụi bặm và vô hồn. Vẻ hữu tình được bao phủ bằng lớp bụi của xe công nông lạch xạch chạy tấp tập cả ngày. Trời rất quang nhưng buồn tẻ như đúng mùa vốn có. Từng búi rơm vắt lửng lơ trên tít ngọn cây không biết bao giờ sẽ rơi xuống. Máy tuốt lúa đã bắn chúng lên đó. Sương, gió, nắng sẽ làm chúng mủn ra và chờ một trận mưa gột sạch đem về với đất. Những thửa ruộng khô màu xám đen hoang tàn. Người ta đốt rơm rạ thành tro rải khắp cánh đồng. Giờ ít nhà còn đun rơm, nhất là vùng ngoại ô. Lửa rơm cháy đượm nhưng khói và khó thổi, không dành cho những cô gái vụng. Cây gạo già yên lặng, kiên trì đứng ven sông chờ ngày rũ lá thắp lửa cho hoa. Những lá bàng đỏ ối đang rụng dần, cành vươn ra như níu lại điều gì sắp vuột mất. Và tất thảy cứ chông chênh giống con đò nhỏ vượt ngang sông cả.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  Là trở về hay ra đi? Là bắt đầu hay kết thúc? Nhiều khi nàng thấy mông lung không định nổi. Nhưng dù là thế nào, nàng cũng sẽ lại chờ một chuyến tàu, đi đến một sân ga.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2726593388297607061?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2726593388297607061/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/ngay-ong.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2726593388297607061'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2726593388297607061'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/ngay-ong.html' title='Ngày đông'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SUkk1NQV-bI/AAAAAAAAAcg/0txCbfZq3Mg/s72-c/pond_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1604408462695093679</id><published>2008-12-10T23:34:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:56.499+07:00</updated><title type='text'>Chả biết nên đặt tên là gì thì phù hợp :D</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hôm nay mình quyết định dọn dẹp cái giá sách và phát hiện ra có một chồng báo Hoa Học Trò chất ở đó. Chồng báo này xuất xứ từ tập báo HHT mình lưu giữ 15, 16 năm nay, là những số báo mình hứa gửi cho tác giả mà mình có vinh dự quen biết.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Cái thế hệ 7x đời cuối giờ cũng nổi (sau khi bị dìm) và nổi tiếng nhiều như &lt;a href="http://www.namdinhonline.net/forum/showthread.php?t=5905"&gt;Thụy Thảo&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.namdinhonline.net/forum/showthread.php?t=5897"&gt;Mỹ Quyên&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.namdinhonline.net/forum/showthread.php?t=14622"&gt;Diệu Linh&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.namdinhonline.net/forum/showthread.php?t=8796"&gt;Phạm Trung Kiên&lt;/a&gt;,... Mình cũng ở cái tầm tuổi ấy mà sao hồi đó đọc văn thơ của họ mà cứ như là cách xa đến vài năm. Quả thực vô cùng ngưỡng mộ. Nói thật là chính nhờ những tác phẩm trên HHT mà giờ mình mới có cái blog này, nếu không thì đến một câu gãy gọn chưa chắc đã viết ra hồn.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Trên báo HHT, mình nhớ nhất là truyện dài &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=290"&gt;&amp;quot;Cỏ ven đường&amp;quot;&lt;/a&gt; của Bùi Chí Vinh. Ngay từ hồi ấy, sở thích về truyện của mình đã thể hiện sở thích trong tương lai.  Kiểu truyện anh hùng, mỹ nhân đó mang đậm màu sắc phim hành động Mỹ đã cuốn hút mình khủng khiếp đến nỗi mình đã nằng nặc xin bố mẹ cho đi học võ. Chả biết may hay rủi mà bố mẹ mình không đồng ý khiến sau này mình không theo nghiệp dính đến những chuyện chinh chiến nhưng vẫn phải làm một công việc mà một thời &lt;a href="http://www.vnexpress.net/GL/Vi-tinh/2007/03/3B9F3D00/"&gt;không dám mặc váy đi làm&lt;/a&gt; &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Giờ mình buồn ngủ rồi. Nếu mai tỉnh táo và có thời gian thì sẽ kéo cái bài này dài hơn chút. Tạm thời thế là đủ rồi &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1604408462695093679?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1604408462695093679/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/cha-biet-nen-at-ten-la-gi-thi-phu-hop-d.html#comment-form' title='17 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1604408462695093679'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1604408462695093679'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/cha-biet-nen-at-ten-la-gi-thi-phu-hop-d.html' title='Chả biết nên đặt tên là gì thì phù hợp :D'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>17</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-4982863671456252115</id><published>2008-12-05T11:01:00.002+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.737+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoa12thang'/><title type='text'>Tháng Giêng - Anh hiểu sức vươn của những cành đào?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Vụt trôi qua, thêm một cuối tuần. Và sẽ đến, tháng Giêng, rất nhanh!  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;span style="font-size:100%;"&gt;Hoa của tháng Giêng muôn màu, rạng rỡ báo hiệu sự sinh sôi. Còn tôi, một lần nữa, lại chọn loại hoa không phải của nơi đô thị, không phải &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=81"&gt;loại hoa như tiêu đề entry&lt;/a&gt; dù rằng năm nào cũng phải quyến luyến một lần. Người ta nhiều khi như thế, chọn những thứ xa lạ, thậm chí chẳng hiểu gì về nó thay vì những cái gần gũi thân quen, không rõ vì bản tính hiếu thắng, không bao giờ chịu lùi bước để thừa nhận những sự thật rõ ràng hay không thích những gì đã cũ?   &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/-q1IpBOfL091693XUVmaxg?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STa2mbGPuAI/AAAAAAAAAZw/TffynqmOyKw/s400/Hoa%20man_s.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/qLd22b4AKLEthjZFPBiuig?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STa2mSXYdAI/AAAAAAAAAZY/MZItYp398lk/s400/Hoa%20ban_2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/sgNMArMgQ4LwMGcsO9fYSQ?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STa2mMi4FTI/AAAAAAAAAZQ/muXeslNmjtg/s400/Hoa%20ban_1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/C6pYfu7O8q86aVpMc9b_sw?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STiruPfYV7I/AAAAAAAAAac/PkXxXsGg0Kw/s400/Hoaban_2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Chú thích: Ảnh "Tháng Giêng" là hoa mận chụp tại Hà Giang&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-4982863671456252115?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/4982863671456252115/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/thang-gieng-anh-hieu-suc-vuon-cua-nhung.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4982863671456252115'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4982863671456252115'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/thang-gieng-anh-hieu-suc-vuon-cua-nhung.html' title='Tháng Giêng - Anh hiểu sức vươn của những cành đào?'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STa2mbGPuAI/AAAAAAAAAZw/TffynqmOyKw/s72-c/Hoa%20man_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3112851503626722692</id><published>2008-12-01T23:49:00.002+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.738+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoa12thang'/><title type='text'>Tháng 12 - Hàng giậu ấy hoa quỳ vàng đã nở...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;"&gt;Bắt đầu từ tháng 12, tháng muộn mằn của những cảm xúc còn rơi rớt lại, gom thành những nỗi buồn không tên. Hoa của tháng 12 tôi chọn là Dã quỳ, đẹp hoang dại giữa thảo nguyên mênh mông. Dã quỳ buồn miên man trong nhạc Phú Quang &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Trong ánh chớp bất ngờ của số phận&lt;br /&gt;  Em đã kịp nhìn thấy anh &lt;br /&gt;  Trong vòng quay điên cuồng của số phận &lt;br /&gt;  Em đã dừng lại đúng nơi anh &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Và từ đó em lặng lẽ nói cười, lặng lẽ nát tan &lt;br /&gt;  Và từ đó em thành sương thành lửa &lt;br /&gt;  Tình nào không một nửa là mơ! &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Xe cấp cứu đang rúc còi đó chăng? &lt;br /&gt;  Hàng giậu ấy, hoa Quỳ vàng đã nở &lt;br /&gt;  Hay nỗi buồn xưa một thuở vẫn chưa tan? &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Em lặng lẽ cầu xin, lặng lẽ chờ mong &lt;br /&gt;  Lặng lẽ vỡ òa, lặng lẽ khô cạn &lt;br /&gt;  Lặng lẽ hồi sinh dâng trào trong tiếng gọi thầm tên anh!&lt;/span&gt;   &lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;"&gt;  Chẳng biết Dã quỳ đem buồn vào nhạc hay chính những giai điệu thiết tha đến cháy lòng ấy qua giọng hát của Ngọc Anh khoác lên dã quỳ vàng nỗi buồn đeo đẳng. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-size:100%;"&gt;  Tôi không ngờ mình có thể gặp Dã quỳ trong lòng Hà Nội. Tôi gọi em là Cúc quỳ, vẫn là em thôi nhưng nghe dịu dàng hơn bởi em đang ở đô thị, nơi cần lắm sự thuần khiết, thanh tao. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/lk6MIl7GrVgrjlrmM1vtZg?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STQTvqOCWHI/AAAAAAAAAYw/Y9LAXoNttn4/s400/DSC_4947_s.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;br /&gt;     &lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/tVa-WAntckS6PNPkwoyvsA?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STQTvBA92cI/AAAAAAAAAYo/Ws2ZdFKFPsc/s400/DSC_4628_s.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/1PqilH4kcnl1VF5eJwywKg?authkey=Gv1sRgCKSv_vn-n_Ga5wE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SebWFxRc17I/AAAAAAAAAxY/Pg8BCI2Nm_o/s400/3067704241_41da2e7f94_o.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3112851503626722692?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3112851503626722692/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/thang-12-hang-giau-ay-hoa-quy-vang-no.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3112851503626722692'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3112851503626722692'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/12/thang-12-hang-giau-ay-hoa-quy-vang-no.html' title='Tháng 12 - Hàng giậu ấy hoa quỳ vàng đã nở...'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/STQTvqOCWHI/AAAAAAAAAYw/Y9LAXoNttn4/s72-c/DSC_4947_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5110718920197411506</id><published>2008-11-23T11:53:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:56.304+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>Nhớ nắng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/tOP0NQiTgx60aDLYUoDdtw"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSjhLB1KiQI/AAAAAAAAAYA/Mwy-U3ddMLY/s800/Picture%20045_e_s.jpg" alt="img" /&gt; &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="2"&gt;taken by Linh&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  Hà Nội hôm nay sậm sùi như tiết Xuân. Thành ra nỗi nhớ lại đến sớm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;Tháng MƯỜI MỘT chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Từng ngày! Ánh nắng trưa leo lắt để xoa dịu chút ít nỗi nhớ mùa thu cũng đã tắt hẳn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;   Và rồi, ngay cả khi mùa đông quay gót, người ta sẽ lại nhớ, nhớ đến cái lạnh tê tái đủ để nhận ra trái tim mình còn ấm nóng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=162"&gt;Đời là nỗi nhớ chồng nỗi nhớ!&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;Những ngày này nghe nhạc Phú Quang cứ nghèn nghẹn mà không sao dứt ra được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;Thấy mình như một chiếc lá... chẳng biết gió sẽ cuốn về đâu?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;      &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5110718920197411506?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5110718920197411506/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/nho-nang.html#comment-form' title='18 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5110718920197411506'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5110718920197411506'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/nho-nang.html' title='Nhớ nắng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSjhLB1KiQI/AAAAAAAAAYA/Mwy-U3ddMLY/s72-c/Picture%20045_e_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>18</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7635916744796333407</id><published>2008-11-21T21:07:00.001+07:00</published><updated>2009-04-16T14:41:55.573+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><title type='text'>Báo</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;Nói thẳng một câu là nghề của mình chả liên quan gì đến văn thơ, báo chí, nhạc nhẽo, ảnh ọt hay bất cứ loại hình văn hóa nghệ thuật nào. Vì thế, về cơ bản là mình hầu như không quen các giới này. Tuy nhiên, qua &lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-_lCnalwlcqhvFMTweaI0htKFlfzx"&gt;nhóm Tình Địch&lt;/a&gt; của em Nga, mình cũng được quen với &lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-kdi2Qp8_fLOAcs_BGbrsILLno_XhgTeK"&gt;nhà báo Thủy Top&lt;/a&gt; nổi tiếng với tiểu thuyết "Biển xanh màu lá" viết về Trường Sa, đã từng được làm khách mời của "Gõ cửa ngày mới". Rồi &lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-RF4uHm4laadB0IXVY1PpT76aWrc-?cq=1"&gt;em Gừng&lt;/a&gt; một thời làm mưa làm gió trong box Thi ca của TTVN nhưng mới làm mẫu cho mình, mới mới đi sửa răng, mới làm mất ví và toàn bộ giấy tờ vì mải đón bạn giai về nhà ngủ. Không thể không kể đến một kẻ cũng thuộc Tình Địch văn hay như chim hót, thơ thánh thót như mưa rơi và trong blog của tay này rất nhiều những nhà thơ, nhà văn nhà báo với đặc điểm nổi bật là trẻ trung và xinh đẹp. Mặc dù vậy, mình kiên quyết không link tới blog của hắn vì một mối ân oán giang hồ mới xảy ra cách đây không lâu vẫn chưa trả xong. Tóm lại là mình có biết nhưng không làm gì về nghề báo.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Ở chỗ mình có 1 tờ báo và chưa bao giờ mình viết nổi một bài để đăng dù đã làm việc ở đó vài năm rồi. Có thể là tại vì mình hơi dốt về chuyên môn, chỉ thích phất phơ với mấy thứ hoa lá cành chả làm nên cơm canh hành hẹ gì được. Sếp trưởng phòng kêu gọi viết bài để nâng cao trình độ viết lách của cán bộ với mức thưởng gấp 2 lần tiền nhuận bút nhận được (vị chi là nếu viết một bài sẽ đươkc số tiền = 3 lần nhuận bút bình thường) nhưng mãi mình cũng chưa có được bài nào. Và đến tận bây giờ mình vẫn chưa có một ý tưởng nào cho một bài báo cả.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Hôm nay, chị phó tổng biên tập gọi mình sang bảo: Em giúp chị nhanh nhanh lên, chụp hộ chị mấy cái ảnh làm trang bìa. Ặc, ặc, choáng quá. Cách đây ít bữa, gặp chị trong lúc đi ăn trưa, đã nhận được lời mời việc này, mình nghĩ chuyện đó chơi chơi thế thôi chứ chả có ảnh của mình thì chị cũng sẽ có ảnh khác. Hóa ra là không nói chơi. He he, chụp ảnh giải trí thì mình thấy thoải mái chứ chụp theo đơn đặt hàng, mình chưa nghĩ tới bao giờ. Nói thật là trình ảnh của mình còn quá lởm khởm, sức sáng tạo nghèo nàn, thế nên chả muốn buộc mình vào một công việc như thế. Nhưng cân đong đo đếm ra thì từ xưa đến nay mình chụp ảnh chơi có ra tiền đâu, giờ cơ hội ảnh mình lên mặt tiền của một tờ báo, thể nào chẳng được nhuận ảnh (chưa hỏi xem được bao nhiêu) tại sao lại không thử nhỉ? Đã xem mấy cái ảnh bìa mẫu và nghe yêu cầu về ý tưởng thì thấy cũng không phức tạp lắm, thậm chí ảnh dạng "chụp lại" tức là copy ý tưởng vẫn ok.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Giờ khó nhất là mẫu. Mẫu nữ thì đã có vài lựa chọn nhưng mẫu nam thì kiếm không ra. Có bạn nam nào chịu khó làm mẫu diễn cho tớ chụp lấy vài cái không? Tớ hứa là sẽ mời cafe trả công chứ không trả bằng tiền để khỏi mang tiếng mẫu. Đến cave bét ra còn có giá vài trăm ngàn một giờ huống chi là mẫu, trong khi tớ có đem toàn bộ nhuận ảnh ra trả cũng chả được nổi 200k &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;    Cuối cùng mình muốn khoe các bạn 2 tác phẩm mà mình sáng tác cách đây 2 năm, liên quan đến công việc của mình&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;span style="font-family: times new roman;font-size:100%;" &gt;   Mở ra công nghệ&lt;/span&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;strong style="font-family: times new roman;"&gt; &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;   &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/lgOEoOLdSt1YbXAr_xahTQ?authkey=Gv1sRgCNKE7uWg5O7WbQ&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSa7EF-LnHI/AAAAAAAAAXA/5EjnnBgoN2A/s400/CN_2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/br&gt;&lt;/br&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Bóp chết công nghệ &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/pBfZmjRwFUISPrHJyFo_ow?authkey=Gv1sRgCNKE7uWg5O7WbQ&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSa7EOlbr0I/AAAAAAAAAW4/WsXpVpcST3s/s400/CN_1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7635916744796333407?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7635916744796333407/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/bao.html#comment-form' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7635916744796333407'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7635916744796333407'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/bao.html' title='Báo'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSa7EF-LnHI/AAAAAAAAAXA/5EjnnBgoN2A/s72-c/CN_2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-111615246527638767</id><published>2008-11-18T22:36:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.738+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lanman'/><title type='text'>Không lời</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/3040497675/" title="Leaf_s by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3048/3040497675_2711e8ef47.jpg" alt="img" width="391" height="500"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Thế là cuối ngày ! Gió đã bắt đầu đập dồn từng chập vào cửa sổ. Con nắng lịm dần trôi vào một giấc ngủ dài chưa biết bao giờ mới thức.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hết một mùa !&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Rồi sẽ là những ngày mây giăng phủ trên đầu !&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Rồi sẽ lại nhớ những ngày xa !&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Có mùa nào không là mùa nhớ?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thèm một cơn mưa nhỏ cho mặt nước kia đừng quá lặng im&lt;/font&gt; !&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-111615246527638767?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/111615246527638767/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/khong-loi.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/111615246527638767'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/111615246527638767'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/khong-loi.html' title='Không lời'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3048/3040497675_2711e8ef47_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7492792798204806797</id><published>2008-11-17T19:13:00.001+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.739+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Dìm hàng</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;Có kẻ 2 ngày nay cứ thấp thỏm vì mãi chưa được dìm, entry này được tạo ra chỉ với mục đích dìm hàng. Mình thì liễu yếu đào tơ nên chả dìm nổi, chỉ ủn người xuống hồ thôi, còn ai thích thì cứ thế mà dìm nhá  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;    Lấp ló đâu đó sau cái mũ là bóng một chàng &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/65.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/4frvk-r8goisYDHv3yeVbg?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFRe6IY6eI/AAAAAAAAAVo/julEttdVrAg/s400/DSC_4035.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;Chờ mãi, cuối cùng chàng cũng hiên ngang đi ra. Đi đâu? Chàng đi đâu? &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/7.gif" alt="img" /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/40.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Y155e4O9486Ezxg5NIxD0w?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFRdxTcIRI/AAAAAAAAAVQ/-DX_ml2y8ac/s400/DSC_4001.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;Ồ thì ra chàng tới cái lò gạch Tới lò gạch làm gì thì vẫn là một dấu hỏi to đùng hằn trên bức tường loang lổ &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/39.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;      &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/dY-U3xhAgycB9p0S0NM9Pg?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFUD2IatVI/AAAAAAAAAWA/8Dd-_d452GI/s400/DSC_4007.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;Chỉ biết rằng sau khi chàng đi ra, chàng cười mãn nguyện &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/41.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;      &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/rzlw--DKaHAYdGkA0UXppw?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFdNhEvJoI/AAAAAAAAAWI/xhhkpujjwpM/s400/DSC_4053.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Và chàng lại tiếp tục hành trình tìm kiếm nghệ thuật của mình  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/18.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;      &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/7AvTzNlgBZ0QxnjPFPTtlg"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFReGjdlHI/AAAAAAAAAVY/Gf5gwdqxGmY/s800/DSC_4003.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;   Ánh mắt nhăn nheo toát lên niềm hạnh phúc của chàng vì tác phẩm vừa khám phá &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/69.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;      &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/2Ln60MI4yzCv4RuCbgQ_BA?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFRfMrumJI/AAAAAAAAAVw/0c-wrj0WN5Q/s400/DSC_4060.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Cuối cùng, nếu phải lựa chọn giữa chàng và đuôi xe công nông thì mình chọn.... &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/105.gif" alt="img" /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/32.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/SOu5UNoaQhdC2eqU6yZL_A?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFReu7ufDI/AAAAAAAAAVg/plxKo54Rhos/s400/DSC_4052.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;strong&gt;Đợt entry gần đây, mình hay có ảnh bonus, lần này chả lẽ lại không. &lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-9DeROLg1aac_aJbov.9FUfoh.q7nhQ--?cq=1"&gt;Thôi thì để lấy đường đi lại&lt;/a&gt; &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/6.gif" alt="img" /&gt;&lt;strong&gt; &lt;/strong&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/71.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;      &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Q9sC3hFRzc_uaonF6nwh9Q?authkey=Gv1sRgCJbZhommibSZggE&amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFRwz0jHgI/AAAAAAAAAV4/f_YfbIVJ1ng/s400/DSC_4042copy.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7492792798204806797?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7492792798204806797/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/dim-hang.html#comment-form' title='15 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7492792798204806797'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7492792798204806797'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/dim-hang.html' title='Dìm hàng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSFRe6IY6eI/AAAAAAAAAVo/julEttdVrAg/s72-c/DSC_4035.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>15</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-911495824001751779</id><published>2008-11-16T22:51:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.739+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Lại mẫu</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;Có lẽ hôm qua là ngày nắng đẹp cuối cùng trong chuỗi ngày nắng đẹp. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;br /&gt;Quay lại chùa Hoằng Ân tuần trước, chụp vài tấm chân dung&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman, Times, serif;font-weight:bold;"&gt;   Mẫu chính&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Z3Dd4sCrp4Wr4lAF06c61g"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSA_NGkGKUI/AAAAAAAAATs/57QWYCTsYeA/s800/DSC_4216%20copy.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/1elonYg51KkbmLvr_dv5lg"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSA_Nl6fxxI/AAAAAAAAAT8/9UbCXMHnEL8/s800/DSC_4265_BW_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/fOqUButW31yjD2_deu9vqA"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSA_NvFrrAI/AAAAAAAAAUE/dFUWKhVi_Og/s800/DSC_4435_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/DqRo1kBiwTHWhov9Cx9C2A"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSBFMnIrUnI/AAAAAAAAAUU/StLMf4ZeTSo/s800/DSC_4211_BW_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;Mẫu nửa..., thợ nửa.... :))&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;   &lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr align="center"&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/YsQhxzaedgJ62gZRofFHlA"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSA_NEq8z4I/AAAAAAAAAT0/IyCQbb3yZFE/s800/DSC_4226_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:right;"&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;   Bonus :D&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/1e8P9hJZY2McYyySz3GxzQ"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSA_h-92ZSI/AAAAAAAAAUM/FGbpDQZ0FnA/s800/DSC_4336_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-911495824001751779?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/911495824001751779/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/lai-mau.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/911495824001751779'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/911495824001751779'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/lai-mau.html' title='Lại mẫu'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SSA_NGkGKUI/AAAAAAAAATs/57QWYCTsYeA/s72-c/DSC_4216%20copy.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8735803331729321440</id><published>2008-11-09T20:35:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.739+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Em Gừng</title><content type='html'>Hàng mới về, đưa lên cho nóng &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    Model: &lt;strong&gt;&lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-RF4uHm4laadB0IXVY1PpT76aWrc-?cq=1"&gt;Trà Giang&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    Photo by &lt;strong&gt;Giấc mơ không có thật&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/KrDHGItK_mpEzwOxmsIYiA"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbkOa1AdQI/AAAAAAAAAQc/ldr9EUcX7pE/s800/DSC_3973_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/Dr7JmYvBCCYntMmwUl5yHQ"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbkPEyweZI/AAAAAAAAAQs/5QgbdX8Yjf0/s800/DSC_3979_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/c3fZNpkABDBR_cSvj4LT0Q"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbkPBqxS_I/AAAAAAAAAQ0/Y4hwztOUVfs/s800/DSC_3980_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/AHtP7Wn9MMOUQrL8PQbDdA"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbkPezFUqI/AAAAAAAAAQ8/UjE8MlG7f3A/s800/DSC_3990_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/4r0zIgJsID-naErV0hk0Mw"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbk3xf9w9I/AAAAAAAAARE/hYsLfQajnVo/s800/DSC_4038_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/strong&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;Bonus: Bờ vai ơi đừng quá nghiêng nghiêng đánh rơi buổi chiều thơm ngát &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/wlJ41D5z-whH8fHuUeZn9A"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbk4NwwfJI/AAAAAAAAARM/JmMxcWVFgTo/s800/DSC_4039_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;em&gt;Chú thích: Ảnh bonus không phải em Gừng &lt;/em&gt;  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8735803331729321440?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8735803331729321440/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/em-gung.html#comment-form' title='19 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8735803331729321440'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8735803331729321440'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/em-gung.html' title='Em Gừng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SRbkOa1AdQI/AAAAAAAAAQc/ldr9EUcX7pE/s72-c/DSC_3973_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5106893343201078206</id><published>2008-11-04T23:00:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.892+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>NOVROSES</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/ACi41RtPKCueOd4xrhJ8Hg"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SQ8GBuqdCvI/AAAAAAAAAPk/4HCXIDausxA/s400/DSC_4235_c.jpg" alt="img" /&gt; &lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Tháng mười đi rồi. Giấc mơ mùa thu cũng vỡ òa theo cơn mưa cuối cùng của tháng. Khi những vạt cải bắt đầu gom màu vàng trên cánh đồng xa lắc là lại bắt đầu một mùa đợi.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   Có ai đó thấy lòng trống trải. Đã đi qua những nỗi bâng quơ. Mùa thu mê đắm ở nơi đâu, còn nơi này thu hờ hững. Hay bởi vì ai trót lãng quên mà thu bỏ đi lặng lẽ? Những cơn mưa chốc chốc lại trút xuống ầm ào như hờn tủi. Đấy, nỗi ghen tuông của mùa cũng phiền toái, chẳng vừa. Mùi hoàng lan còn vương vất chút hương cuối, thoảng qua đêm, xoáy vào nỗi lòng người đi kẻ ở.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   Có ai đó lại háo hức một mùa mới. Mùa mới có gì đâu mà trông đợi. Mùi khen khét quện vào sương của những đám lá khô đốt trong đêm rồi sẽ mỏng dần. Những ngọn đèn vàng cũng sẽ không làm ấm hơn trong những cơn gió Đông lạnh buốt. Bàn tay với bàn tay cứ tê cóng mà xa nhau. Nhìn lá lẻ loi lìa cành mà lòng càng trở nên cô độc. Thì lúc ấy, ai đó lại sẽ thèm chút nắng xưa ánh lên trong mắt nhau nơi mùa cũ.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   Có còn để lại chút gì cho nhau, hỡi mùa vàng?&lt;/font&gt;      &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/yiy_mAUMKJi6GB3ANrM08A"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SQ7rkRBDZ_I/AAAAAAAAAPU/cpXCNwllKRE/s400/Chandung.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5106893343201078206?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5106893343201078206/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/novroses.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5106893343201078206'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5106893343201078206'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/novroses.html' title='NOVROSES'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SQ8GBuqdCvI/AAAAAAAAAPk/4HCXIDausxA/s72-c/DSC_4235_c.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-4221158910739116489</id><published>2008-11-02T20:07:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.885+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><title type='text'>Không có gì đổi thay, hai mươi tư năm, Hà Nội ơi, vẫn thế !!!</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Đọc tiêu đề của một độc giả báo VNExpress: &amp;quot;Sau 24 năm, Hà Nội vẫn như thế&amp;quot;, trong bữa cơm, nghe bố nhắc về trận lụt năm 1984, mình bỗng thấy nao nao. Ký ức của một đứa bé 5 tuổi sau 24 năm chỉ còn là những mảnh vụn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mảnh vụn đầu tiên là cảnh con bé con nửa đêm ngồi thu lu trên giường, tròn mắt nhìn bố mẹ lội bì bõm khuân đồ đạc chất vào một chiếc giường có chân cao nhất đã được cuộn chiếu chỉ còn trơ giát. Những ghế, những bàn đều trở thành vị trí mới của những thứ quan trọng nằm trên mặt đất. Lúc nó tỉnh dậy thì nước đã ngập vào nhà rồi. Nó không nhớ nước đã dâng lên thế nào, chắc là từng chút một. Rồi thì ông ngoại xuống cõng nó lên nhà trên (hồi ấy nhà nó nằm phía sau nhà ông bà ngoại và hàng ngày đi chung cửa với ông bà nên mọi người vẫn gọi nhà trên và nhà dưới). Lúc ông cõng qua cái sân tối đen như mực, nó chả nhìn thấy được gì nhưng nó biết hai ông cháu đã đi qua một cái cây vọng cách và một cái giếng. Cây vọng cách ấy có rất nhiều bọ ngựa. Thằng em con cậu bằng tuổi nó vẫn bắt bọ ngựa rồi lấy chỉ buộc vào cổ dắt đi chơi. Thỉnh thoảng nó bị thằng em dí bọ ngựa vào người dọa nhưng nó chả sợ. Nó cũng bắt một con buộc chỉ vào cổ và thách đấu với thằng em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó không nhớ được là đã trải qua đêm lũ lụt ấy như thế nào, chắc là ngủ trên cái phản của ông bà đến sáng, vì trẻ con chả có việc gì làm sẽ chóng buồn ngủ. Sáng hôm sau, bố nó lên lại cõng nó xuống nhà. Lúc này thì bốn cái chân giường thấp đã được kê thêm mấy viên gạch nhưng nước cũng mấp mé giát giường. Quả thật là trẻ con dù ngoan mấy thì ngoan cũng không thể ngồi im quá lâu. Ông anh trai nó hiếu động hơn nó nhưng lại lớn hơn nên xin phép được bố mẹ cho lội nước để &amp;quot;phụ giúp&amp;quot; bố mẹ dọn dẹp. Dù còn rất bé, nó không thể hiểu rõ được tại sao anh mình lại có được đặc ân đó nhưng nó cũng cảm thấy thật không công bằng nếu anh được đi lại vầy nước bì bọp trong khi nó lại cứ phải ngồi bẹp ở trên giường. Bỗng nhiên nó phát hiện ra những cái ghế xếp ở cạnh giường. 5 tuổi thì chưa thể có nhiều sáng kiến lắm nhưng cũng sẽ được gọi là thông minh khi nghĩ được một giải pháp nhỏ cho việc vận động thay vì nhàm chán nhìn mọi người lội nước. Những cái ghế được xếp nối tiếp nhau, bắt đầu từ mép giường. Và nó di chuyển những cái ghế để có thể tiến ra phía cửa. Có lẽ 5 tuổi hơi bé để vật lộn với một chiếc ghế cao ngang người trong điều kiện sông nước như vậy. Cuối cùng thì anh nó cũng giúp nó chuyển từng cái ghế (anh nó vẫn luôn là người tốt bụng như thế) còn nó chỉ việc leo qua. Nhưng thật tiếc, khi khoảng cách chỉ còn chút ít nữa thôi là sẽ tới cửa đế nó có thể ngắm quang cảnh bên ngoài thì bố nó ở đâu xuất hiện. Ông nói mỗi một câu: &amp;quot;Chúng mày làm cái trò gì thế?&amp;quot; rồi bế thốc nó quay lại giường. Vậy là tan tành công cuộc tiến tới bầu trời tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một mảnh vụn nữa mà nó còn giữ lại được là bữa cơm trong ngày mưa lụt. Đơn giản và dễ hiểu: &amp;quot;rau muống và lạc rang&amp;quot;. Ngày xưa, thậm chí tới tận bây giờ, đa số các nhà đều tích trữ lạc. Nó còn nhớ cái thùng đựng lạc là một thùng sắt tây vốn đựng bánh, sơn đỏ chót. Có lẽ là mẹ nó đã xin ở đâu về vì hồi bé nó không được ăn bánh hoặc là nó cũng không thích ăn bánh lắm nên nếu được ăn bánh từ cái thùng đó chắc nó sẽ phải nhớ. Còn rau muống ngày mưa thì ngoi lên ầm ầm ở cái hồ chuyên trồng rau gần nhà. Mảnh vụn này thì vẫn được nuôi dưỡng suốt 24 năm qua vì cứ thỉnh thoảng Hà Nội ngập úng thì nhà nó lại ăn cơm với rau muống với lạc rang, chả quên được. Không nói đâu xa, cách đây 2 ngày, nhà nó ăn cơm với lạc rang (húng lìu bà Vân mua ở Bà Triệu trước đó ít hôm :D) nhưng không có rau, kể cả rau muống. Giờ người ta lười lội nước vớt rau hơn ngày xưa, chứ mới ngập thế cũng chả thể nào úng được cái loại rau này. Rồi thì hôm sau ra chợ thấy người ta tranh cướp nhau rau muống 20k/mớ bằng cái nắm tay, chán chẳng buồn ăn, lại về ăn lạc rang với thịt bò. Mong rằng mai kia giá rau sẽ giảm dần không thì toàn ăn cơm với thịt lại béo ú lên mất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng 24 năm nữa mình sẽ không phải ngồi chắp ghép những mảnh vụn về những ngày mựa lụt như thế này nữa&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-4221158910739116489?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/4221158910739116489/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/khong-co-gi-oi-thay-hai-muoi-tu-nam-ha.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4221158910739116489'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4221158910739116489'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/11/khong-co-gi-oi-thay-hai-muoi-tu-nam-ha.html' title='Không có gì đổi thay, hai mươi tư năm, Hà Nội ơi, vẫn thế !!!'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5666946965254789368</id><published>2008-10-31T23:12:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.848+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><title type='text'>Trời mưa quá anh ơi...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Mấy hôm nay Hà Nội mưa kinh hồn. Mình đi học ở đường Láng 2 ngày đầu không bị ngập lụt gì vì từ nhà đến chỗ học đều là đường to và cao, thêm nữa, mưa cũng chưa đủ lớn và lâu. Đến hôm cuối cùng, tức là hôm nay, đi thi thì thôi rồi. May mà đến không việc gì, chỉ có lúc về phải vòng vèo và lội bì bõm mấy đoạn. Con xe của mình chả hiểu sao đã chết máy rồi, dắt qua chỗ lội chắc mẩm dắt bộ hơn 2 km về nhà thì lại nổ máy được. Thế là ngon. Nhưng hôm nay mình suýt chết. Khi rẽ sang đường chỗ đường Kim Liên mới, lúc ấy trời mưa mờ mắt, mình đã phải ngó trước ngó sau mới sang đường, thế mà không hiểu từ đâu có 1 cái ôtô phóng như điên với tốc độ kinh hoàng vèo qua đầu xe mình. Khoảng cách để chạm tới xe mình chỉ vài cm. Nếu quả đó mà nó lao vào xe mình thì chắc chắn là cái mũ BH cũng chả cứu được mình. Xin lỗi cả nhà chứ tiên sư cái bọn thần kinh, trời mưa như thế mà chúng nó phóng thế thì khối người chết oan.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Đầu giờ chiều thấy tạnh ráo nên mình mò lên cơ quan. Có lẽ đó là sai lầm lớn nhất trong ngày mà mình mắc phải. Lúc đi thấy đường ráo khô lại còn hí hửng mừng nữa chứ. Ngồi được một lúc thì thôi rồi, trời mưa cho tới tận bây giờ. Cả con đường từng tạnh ráo giờ mênh mông bể nước. Đã tính đến chuyện ngủ lại &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt; nhưng đói quá nên quyết định về. Xe thì vứt lại cơ quan, định đi bộ 3,8km xem đường phố ra sao. May lại có một chú đồng nghiệp đón vợ gần nhà cho đi quá giang 1 đoạn. Đoạn còn lại mình vừa đi bộ, vừa ngắm thiên hạ dắt xe. Eo ôi, nước cứ dập đềnh, lút quá nửa bành xe. Nếu mình mà biết bơi thì mình sẽ bơi sải sát lề đường phía vỉa hè (cho đủ độ sâu &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt; ). Lúc nào mệt thì bò lên vỉa hè nghỉ, xong lại bơi tiếp, chả sợ chết đuối, chả vướng phải ai, lại không bị mấy thằng cha phóng xe vèo qua làm nước bắn tung tóe ướt cả người nữa chứ. Nghĩ đến đó thì mình về tới nhà và quần áo cũng ướt sạch &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Có người hỏi mình sao không mang máy ảnh làm vài phát cảnh ngập lụt. Thôi, cho iem xin, ngu gì vác máy ảnh ra giời mưa giời gió thế này. Vớ phải mấy thằng điên nó té cho 1 phát thì đi đời súng ống &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Chả có cái ảnh Hà Nội lụt nào đành lôi cái ảnh Hà Nội sắp mưa ra minh họa vậy&lt;/font&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr align="center"&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/P-uFBd8TSInDEZ64ixKxTA"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SQsn3qTrl3I/AAAAAAAAAOs/xakKr65TcwU/s400/HN_dong.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:right;"&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5666946965254789368?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5666946965254789368/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/troi-mua-qua-anh-oi.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5666946965254789368'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5666946965254789368'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/troi-mua-qua-anh-oi.html' title='Trời mưa quá anh ơi...'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/SQsn3qTrl3I/AAAAAAAAAOs/xakKr65TcwU/s72-c/HN_dong.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6688326509623873615</id><published>2008-10-26T01:32:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.740+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Thơ Đường</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;Xem bức ảnh này lại liên tưởng đến những bài thơ Đường&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2955061534/" title="InBlueBird_s by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3238/2955061534_bb3d8b48f3.jpg" alt="img" height="402"&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;   Xuân nhật túy khởi ngôn chí&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Lý Bạch&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:left;"&gt;&lt;div&gt;&lt;font size="3"&gt;Xử thế nhược đại mộng&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Hồ vi lao kỳ sinh&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Sở dĩ chung nhật tuý&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Đồi nhiên ngoạ tiền doanh&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Giác lai miên đình tiền&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Nhất điểu hoa gian minh&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Tá vấn thử hà nhật&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Xuân phong ngữ lưu oanh&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Cảm chi dục thán tức&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Đối tửu hoàn tự khuynh&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Hạo ca đãi minh nguyệt&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;  Khúc tận dĩ vong tình&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;           &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div&gt;&lt;font size="3"&gt;   Dịch thơ (Tản Đà)&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Ở đời như giấc chiêm bao&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cái thân còn đó, lao đao làm gì?&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho nên suốt buổi say lỳ,&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Nằm lăn trước cột, biết gì có ta.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Tỉnh thôi đưa mắt sân nhà.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Một con chim hót bên hoa ngọt ngào.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Hỏi xem: nay đó ngày nào?&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Ngày xuân gió mát, vui chào tiếng oanh.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Ngậm ngùi cám cảnh sinh tình,&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Nghiêng bầu, mình lại với mình làm vui.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Hát ran, chờ tấm trăng soi,&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Thoạt xong câu hát thời rồi đã quên.&lt;/font&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6688326509623873615?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6688326509623873615/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/tho-uong.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6688326509623873615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6688326509623873615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/tho-uong.html' title='Thơ Đường'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3238/2955061534_bb3d8b48f3_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3499212811889617115</id><published>2008-10-15T11:18:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.740+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Mong manh hoa giấy</title><content type='html'>&lt;br /&gt;Chả hiểu sao mình chụp hoa mãi mà không thấy chán :D  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2940462421/" title="Mong manh hoa giấy by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3278/2940462421_10cd3c9031_o.jpg" alt="img" width="800" height="551"&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3499212811889617115?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3499212811889617115/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/mong-manh-hoa-giay.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3499212811889617115'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3499212811889617115'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/mong-manh-hoa-giay.html' title='Mong manh hoa giấy'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3817393277524386073</id><published>2008-10-11T23:12:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.740+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Có lẽ nào ta lại quên nhau?</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Đêm qua, ngồi trong phòng thấy phảng phất mùi hoa sữa. Nói thật là mình không yêu hoa sữa tới mức ám ảnh để có thể tưởng tượng ra được. Nhưng quả thật, mùi hoa sữa cứ lẩn quất quanh mũi. Nó cứ như trêu người, lướt qua, rồi không thấy đâu nữa. Chạy ra cửa sổ ngó, hít hít, lại chỉ thấy mùi gió, hít cả bụi, hắt hơi, bực mình quay vào. Lại thấy mùi hoa sữa đâu đó. Cái trò rập rình như thế phải nói là rất gây ấn tượng, theo cái kiểu &amp;quot;đuổi chó thì chó chạy, chạy thì chó đuổi, đứng lại thì cả hai nhìn nhau&amp;quot;, thành ra tự nhiên lại có cảm giác muốn tìm đến hoa sữa. Chứ bình thường mình ghét đặc, nó nồng quá thể. Ngày xưa, hoa sữa thi vị chắc vì hồi đó còn ít cây, mùi cũng chỉ thoang thoảng nên vị ngòn ngọt thơm mát ấy thật dễ chịu, y như mùi thơm tối qua mình ngửi thấy. Còn giờ thì hoa sữa nhan nhản, thành ra mùi hoa cứ đặc quánh lại, chẳng còn dịu dàng nữa.    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ hồi mình còn học phổ thông, ngày sinh nhật, mấy anh bạn mang một cành hoa sữa xum xuê đến tặng. Chắc hẳn phải mang dao bổ củi đi đẵn vì cành đó to tới mức phải lùa mãi mới qua được cửa vào nhà. Mặc dù thời đó đã không ấn tượng với hoa sữa lắm nhưng vẫn cảm động rưng rức vì sự lãng mạn rất sinh viên của mấy anh bạn. Đêm hôm ấy, cành hoa sữa được ngự trên sân thượng vì chẳng biết cắm vào đâu. Chẳng dám dựng trong nhà vì khả năng ngạt thở do hoa rất cao. Thêm nữa, cũng chưa có mốt tự tử của các sao Hàn nên không hy vọng được ăn theo mà nổi tiếng mặc dù chết vì ngạt hương hoa lãng mạn hơn nhiều so với treo cổ hay hít khói than.    &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một chuyện nữa về mình và hoa sữa. Có lần, thằng em họ trong Sài Gòn ra đúng vào mùa thu. Nó bảo mình dẫn đi kiếm một cành hoa sữa để mang vào tặng bạn gái nó. Thế là mình dẫn nó đi lòng vòng 1 hồi, trời đã nhá nhem, đã thấy có mùi hoa thơm thơm, mình nói nó dừng xe lại và chỉ một cái cây cao lừng lững: Đấy, cây hoa sữa đấy. Nó trợn mắt: Thế này thì em bẻ sao nổi? Mình lạnh lùng: Thì em chụp cái ảnh rồi mang vào bảo bạn em cái cây cao như tế nên không bẻ được hoa. Nó đành ngậm ngùi đi về. Tối hôm đó, mình cũng có áy náy một chút vì hồi chiều, lúc khẳng định như đinh đóng cột thế, mình đã không phân vân xem cây đó là cây vông hay cây sữa. Thú thực là kể từ khi mình biết đến hai loại cây này, tới tận bây giờ, mình cũng không phân biệt được rõ ràng cây nào là cây vông, cây nào là cây sữa nếu không tận mắt nhìn thấy hoa trên cành &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;    &lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Entry này chắc làm em Vivian thất vọng tràn trề nhỉ &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/5.gif" alt="img" /&gt;. Thôi thì bù lại 1 vài bức ảnh hoa sữa vậy nhé &lt;/em&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;   &lt;/div&gt;   &lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/1CL4BTCfFtlQdNmC5f8vUg?authkey=5zXE_-8_l6Q"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SPDUwQ2bQ1I/AAAAAAAAANI/3VsbP4fAGiQ/s800/DSC_3110.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:right;"&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;    &lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/e9a8yjdR4yVhv1Fb6r72uw?authkey=5zXE_-8_l6Q"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SPDUw1RZl9I/AAAAAAAAANY/x3SrViVbAKA/s800/DSC_3120.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:right;"&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/93fSXA2CJLErcmrY84zPig?authkey=5zXE_-8_l6Q"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SPDUwhJDw8I/AAAAAAAAANQ/SB4OxU55vD4/s800/DSC_3116.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:right;"&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;    &lt;table&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/q5N_QZa0LSdt3DNnKb1_KQ?authkey=5zXE_-8_l6Q"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SPDUwxed9tI/AAAAAAAAANg/KNuAoOaOkNs/s800/DSC_3191.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="font-family:arial, sans-serif;font-size:11px;text-align:right;"&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3817393277524386073?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3817393277524386073/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/co-le-nao-ta-lai-quen-nhau.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3817393277524386073'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3817393277524386073'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/10/co-le-nao-ta-lai-quen-nhau.html' title='Có lẽ nào ta lại quên nhau?'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SPDUwQ2bQ1I/AAAAAAAAANI/3VsbP4fAGiQ/s72-c/DSC_3110.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3947020446527555787</id><published>2008-09-01T22:06:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.730+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><title type='text'>Đi qua thu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/HoaLaCanh/photo?authkey=5zXE_-8_l6Q#5241068741154389538"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SLwEQG_pPiI/AAAAAAAAAKA/4-xKBmz1tbY/s400/Giao%20mua%201.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;êm êm hơi gió thở&lt;br /&gt;    nghiêng nghiêng trăng rằm say&lt;br /&gt;    sương cuối thu hoa thắm&lt;br /&gt;    một đêm men rượu cay&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt; &lt;div style="text-align:right;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   xoay xoay vàng úa rụng&lt;br /&gt;    nhẹ nhẹ cứa bàn tay&lt;br /&gt;    cô liêu bậc thềm cũ&lt;br /&gt;    rêu xanh mờ dấu giày&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;      xiên xiên chiều bóng ngả&lt;br /&gt;    hanh hao cánh hoa gầy&lt;br /&gt;    trăng khuyết thu tàn lụi &lt;br /&gt;    lệ hoa vương giọt đầy&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3947020446527555787?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3947020446527555787/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/09/i-qua-thu.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3947020446527555787'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3947020446527555787'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/09/i-qua-thu.html' title='Đi qua thu'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SLwEQG_pPiI/AAAAAAAAAKA/4-xKBmz1tbY/s72-c/Giao%20mua%201.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1335425752575771868</id><published>2008-08-23T12:14:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.723+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>A boring weekend</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/Life/photo?authkey=ba27Igy7glI#5237573679155220242"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SK-Zgub7jxI/AAAAAAAAAHg/YF6q54F6YZQ/s400/Raining.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   Bất chợt nhớ đến  những &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=307"&gt;chiều Hà Nội ngày nắng đậm&lt;/a&gt;. Đã có những buổi chiều êm dịu như thế đầu mùa. Đôi khi những cảm giác chán chường rất vô duyên len lỏi giữa chuỗi ngày đẹp trong trẻo. Thế là lại cuối tuần. Lại thèm ở trong Hà Nội với cái nắng ngọt đầu mùa, thèm được thấy ánh sáng hắt lên những bông hoa muôn màu, len lỏi qua khe cửa rọi vào phòng. Thiên nhiên lúc nào cũng đẹp, ngay cả lúc buồn.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Mùa thu đến, rộn lên những bản tình ca. Bản tình ca của Nắng và  Ô cửa sổ. Bản tình ca của Gió và Tóc. Bản tình ca của Lá và Con đường.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Bỗng nhiên xen vào một ngày trời u ám. Những đám mây nặng nề màu trắng đục phủ lên bầu trời thành khoảng không lờ nhờ nắng. Trời xanh nhất vào mùa thu nhưng bão cũng vào mùa thu. Mùa bão khiến trời cứ âm u cả ngày làm cuộc sống như chùng hẳn xuống, những dáng đi ngoài đường, trong cơn mưa, vẫn vội vã nhưng không ồn ào mà lặng lẽ đến cô độc. Đi trong mưa cũng không thoát khỏi dòng cuốn cuộc đời, chỉ có điều, mỗi cá thể trên đường rời rạc, kín đáo u uẩn trong lớp áo mưa muôn màu.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Trong những ngày chán nản như thế này, thời gian chậm lê thê. Những entry thưa thớt.&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1335425752575771868?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1335425752575771868/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/boring-weekend.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1335425752575771868'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1335425752575771868'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/boring-weekend.html' title='A boring weekend'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SK-Zgub7jxI/AAAAAAAAAHg/YF6q54F6YZQ/s72-c/Raining.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7033272192663247449</id><published>2008-08-18T21:16:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.741+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Không có gì</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/HoaLaCanh/photo?authkey=5zXE_-8_l6Q#5235860037509753778"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SKmC9p1uq7I/AAAAAAAAAHA/X8AYE7ywqy4/s400/Sen_tan.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:left;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Thà lời như gió&lt;br /&gt; Thà lời như mây&lt;br /&gt; Thà người như bóng&lt;br /&gt; Chỉ thoáng qua đây...&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:right;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;div style="text-align:left;margin-left:400px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Thì thôi đành vậy... &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Mà lòng buồn tênh &lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Thôi thì đành vậy...&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Mà hồn chông chênh&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7033272192663247449?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7033272192663247449/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/khong-co-gi.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7033272192663247449'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7033272192663247449'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/khong-co-gi.html' title='Không có gì'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SKmC9p1uq7I/AAAAAAAAAHA/X8AYE7ywqy4/s72-c/Sen_tan.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8485590127649551326</id><published>2008-08-09T22:39:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.741+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>A promising model</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;Name: &lt;strong&gt;Ngoc Linh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Date of Birth: &lt;strong&gt;11/2&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt; Height: &lt;strong&gt;165 cm&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Weight: &lt;strong&gt;53 kg&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Jobs/Company: &lt;strong&gt;System solution engineer/HPT, Model/Chanel &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Certification/Award: &lt;strong&gt;MCSA, The most promising model  2008    &lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/c5r8WMFlV1IR52tVY9VLtw?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUF6PPCCFI/AAAAAAAAAr8/vbB38BsUAXE/s800/DSC_2354_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/O8mo8nyqJT6romLm3naRig?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUF5kkNY7I/AAAAAAAAArs/0g7ygM0uKls/s800/DSC_2324_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/0cUJGaYFnaYTA1s1Xpa6iw?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUF6KOOT_I/AAAAAAAAAsE/zac6EH6o9Go/s800/DSC_2385_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/T6cQXw8KIHqMeWBJqTxSUw?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUF6DJNrYI/AAAAAAAAAsM/Ul1C-JkEhK4/s800/DSC_2395_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/gcAgUjRpDeyLvctR7rzffQ?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUGC9J1pII/AAAAAAAAAsU/J2f-rzPwjqg/s800/DSC_2418_s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;a href="http://picasaweb.google.com/lh/photo/QewiGAygMp3TUdat3YtWng?authkey=Gv1sRgCK6e38T4r6L5jQE&amp;amp;feat=embedwebsite"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUF55LsCsI/AAAAAAAAAr0/kVEEj_JhY5g/s800/DSC_2349s.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8485590127649551326?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8485590127649551326/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/promising-model.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8485590127649551326'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8485590127649551326'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/promising-model.html' title='A promising model'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/ScUF6PPCCFI/AAAAAAAAAr8/vbB38BsUAXE/s72-c/DSC_2354_s.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1406513209155915648</id><published>2008-08-02T00:00:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.741+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Làm mẫu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt; Đi chụp ảnh người khác nhiều rồi, tưởng đã quá quen với việc làm mẫu nhưng quả thực là khi làm mẫu thật sự khá bối rối. Cũng tự động viên mình là cứ phải làm được mới hướng dẫn được người khác. Thế nên mới ráng làm mẫu một hôm. Dưỡi đây là những bức ảnh mình mới nhận được từ các nghệ sĩ. Rất xúc động khi thấy mình được chụp đẹp như vậy. Vô cùng cảm ơn các tác giả.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt; &lt;strong&gt;  Photo by Mr HieuDT&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;  #1. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5229590431150793666"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/TranAnhThu/SJM8yiGGY8I/AAAAAAAAAF4/hDSOydYql4I/s800/2719969812_ee29b08aab_o.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; #2.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5229591245276549554"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SJM9h68zkbI/AAAAAAAAAGg/2Vcwhu3bXOw/s800/2720026156_210abdeaca_o.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;strong&gt;  Photo by Mr. DungHT&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;  #3.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5229590441854866642"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SJM8zJ-JlNI/AAAAAAAAAGQ/H_SS7U6HIO0/s800/2721902954_f233b97eeb_o.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;#4.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5229590437976949042"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/TranAnhThu/SJM8y7hlQTI/AAAAAAAAAGA/5-eurzCjadc/s800/2721077165_bc4fb59331_o.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt; &lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Photo by Mr BinhLP&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;  #5.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5229590442383420290"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SJM8zL8Kq4I/AAAAAAAAAGY/7NpFiH6BDa4/s800/2722086099_fae989c3e1_b.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;strong&gt;  #6.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5229590435864553522"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/TranAnhThu/SJM8yzp8qDI/AAAAAAAAAGI/QRpQN_5LLMc/s800/2721027013_54f4992e96_b.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1406513209155915648?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1406513209155915648/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/lam-mau.html#comment-form' title='19 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1406513209155915648'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1406513209155915648'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/08/lam-mau.html' title='Làm mẫu'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh4.ggpht.com/TranAnhThu/SJM8yiGGY8I/AAAAAAAAAF4/hDSOydYql4I/s72-c/2719969812_ee29b08aab_o.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>19</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7102400106949291046</id><published>2008-07-28T20:03:00.000+07:00</published><updated>2009-04-16T14:02:28.983+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lanman'/><title type='text'>Lan man vớ vẩn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt; Nhiều lúc tự hỏi mình đang muốn gì? Thực ra thì giờ chỉ thèm một tách cà phê trong một chiều nắng dịu chuyển mùa, thèm chụp được vài bức ảnh đẹp. Thế thôi! Nhưng mà cũng chẳng được.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   À, đợt này mình thèm viết kinh khủng nhưng thời gian trống đủ để viết một cái gì đó chỉn chu thì không. Cả ngày vùi mặt vào tài liệu chuyên ngành (tiếng Anh), quy trình, chính sách, rặt những thứ giết chết thơ văn :D. Thành ra cơn mưa lại là thứ duy nhất đem lại mùi vị cuộc sống trong những ngày như thế này. Dù sao trong vài phút giải lao có thể xoay người kéo rèm cửa sổ nhìn ra bên ngoài cảm nhận sự êm dịu yên bình của con đường, chứng kiến sự dẻo dai của những cành ngọc lan chống chọi với những cơn gió lớn, thấy được những giọt nước long lanh chảy dài trên mặt kính cửa sổ trong veo. Và ngay cả khi lao mình ra khỏi căn phòng, nhập vào những "dòng mưa" như thác đổ cũng khác lạ.  Chiếc áo mưa dù rộng tuềnh cũng không che chắn nổi những cơn gió thốc bụi nước vào người. Đường vắng ngắt, phủ một màu trắng xóa. Vài chiếc xe lướt qua nhanh chóng khuất trong màn nước dày đặc. Chỉ có một mình chậm rãi trên đường. Đơn độc nhưng thấy đất trời rộng thênh thang.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Mình nhớ tới một câu đối thế này&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;font-weight:bold;"&gt;   Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;font-weight:bold;"&gt;  Sắc bất ba đào dị nịch nhân&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Tạm dịch&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Mưa không then khóa mà giữ được khách&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style:italic;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Sắc đẹp không sóng gió có thể nhấn chìm người&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Ví von cho hay thế chứ mưa chả giữ chân được mình mà mỹ nhân đâu chắc đã níu được người quân tử.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Mùa Ngâu, mưa nhiều không có gì lạ!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   Lá phượng rắc tơi tả trên phố khiến mình lại hình dung ra lá me bay. Hết mùa phượng rồi, có còn gì thắp lửa những giấc mơ?&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;       &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2709519145/" title="Em chở mùa hè của tôi đi đâu? by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3024/2709519145_0a994a5c03.jpg" alt="img" height="384" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7102400106949291046?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7102400106949291046/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/07/lan-man-vo-van.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7102400106949291046'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7102400106949291046'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/07/lan-man-vo-van.html' title='Lan man vớ vẩn'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3024/2709519145_0a994a5c03_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2584582123036768298</id><published>2008-07-02T09:29:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.742+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Tàn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;strong&gt;Tàn&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2621520888/" title="Phuong by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3206/2621520888_c53e819064_o.jpg" alt="img" height="501" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2584582123036768298?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2584582123036768298/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/07/tan.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2584582123036768298'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2584582123036768298'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/07/tan.html' title='Tàn'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-240284388621799390</id><published>2008-06-23T19:32:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.742+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Ngột ngạt</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Một trong những buổi tối ngột ngạt đến rợn người. Mở cửa sổ, một luồng khí nóng lùa vào mặt ngộp thở. Ngoài ban-công những tán lá bàng im phăng phắc. Âm nhạc như một thứ kim loại lanh canh chói tai, nhất là những tiếng bass ì ùng tức ngực. Không một thứ âm thanh nào thích hợp trong lúc này ngoài tiếng gió - nhưng dường như là vô vọng. Tóc khô ngay lập tức sau khi gội đầu. Mồ hôi túa ra ngay lúc rời khỏi nhà tắm.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Nhớ cách đây vài hôm còn bì bõm lội nước về nhà. Đứng trước cổng mà nước xối xuống đầu, róc qua áo mưa làm người ướt sũng. Cả gian nhà để xe phía trước ngập đến mắt cá chân. Được biết đó là cơn mưa lớn nhất trong vòng 10 năm nay. Đợt Tết cũng là đợt rét kỷ lục trong mấy chục năm. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tự nhiên bất thường thế, chả biết đời người ra sao?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Rồi thì cũng sẽ mưa thôi. Oi thế này chịu sao nổi!&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-240284388621799390?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/240284388621799390/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/ngot-ngat.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/240284388621799390'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/240284388621799390'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/ngot-ngat.html' title='Ngột ngạt'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3022253973435514024</id><published>2008-06-21T23:45:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.742+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Tigon</title><content type='html'>&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Bức ảnh này chụp vào một chiều đầu tháng 5. Nắng đẹp, thời tiết dễ chịu, lòng người thanh thản. Lại thèm được đi chụp quá. Hic hic.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2597371631/" title="Nhờ ánh sáng tốt mới được như thế này by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3004/2597371631_b844fa52c0_o.jpg" alt="img" width="700" height="482" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3022253973435514024?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3022253973435514024/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/tigon.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3022253973435514024'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3022253973435514024'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/tigon.html' title='Tigon'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5474621295947746638</id><published>2008-06-12T23:32:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.743+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Phượng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;strong&gt;  Vào hạ&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2573452460/" title="DSC_1438 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3108/2573452460_922688d2c4_o.jpg" alt="img" height="700" width="482" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;strong&gt;  Dòng sông hoa đỏ&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2572628791/" title="Dòng sông hoa đỏ by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3083/2572628791_e1854e4149_o.jpg" alt="img" height="176" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="4"&gt;&lt;strong&gt;  Mắc nợ&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2572628933/" title="Mắc nợ by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3270/2572628933_c91c97d573_o.jpg" alt="img" height="508" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5474621295947746638?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5474621295947746638/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/phuong.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5474621295947746638'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5474621295947746638'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/phuong.html' title='Phượng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1828371195468747193</id><published>2008-06-10T13:47:00.000+07:00</published><updated>2009-04-16T14:13:11.549+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='football'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Niềm tin vẫn là niềm tin</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Tỷ số 3-0 là một kết quả ngỡ rằng chỉ trong mơ mới có nhưng nó đã trở thành sự thật. Một đội bóng 30 năm bất bại trước màu áo da cam giờ thảm bại dưới mũi giày của những người Hà Lan. Không nói gì về đội quân của Van Basten, chỉ xét riêng về tỉ số, đó đã là điều không thể hiểu nổi đối với đội quân màu áo thiên thanh, đội quân luôn được đánh giá có hàng thủ mạnh nhất thế giới. Trong đội hình "Ước mơ", chưa bao giờ vắng mặt hậu vệ Italia và đa số người ta "bê nguyên xi" hàng phòng ngự của Ý đặt vào. Lối phòng ngự "đổ bê tông" suốt một thời gian dài trở thành phong cách nổi bật của đội tuyển và là cơn ác mộng của mọi đối thủ. Đương nhiên họ luôn giữ vị trí quán quân trong việc giữ sạch lưới. Vì thế, việc để thủng lưới 3 bàn không gỡ quả thực là một cú sốc đối với những nhà cầm quân, chính cầu thủ và tất thảy những người hâm mộ. Italia không còn là Italia nữa khi họ hầu như không gượng lại được thế tấn công như biệt danh của đối thủ: cơn lốc màu da cam.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    Các cầu thủ chơi vô hồn ! Đúng là như vậy. Linh hồn của đội tuyển Italia đã ngậm ngùi giã từ EURO chỉ vài ngày trước khi khai mạc giải bởi một chấn thương bất ngờ. Tifosi chia sẻ với anh rủi ro cay đắng này còn bản thân anh lại mỉm cười đón nhận bình thản, bình thản như những giây phút cuối cùng trong những loạt đá luân lưu cuối cùng của WC 2006. Sự điềm đạm, vững vàng - những tố chất khiến anh đá tròn vai cũng như giữ vững vị trí thủ quân - thể hiện qua những phải ứng của anh trong những tình huống mà ở địa vị người khác không thể che giấu nổi cảm xúc. Có lẽ, cơ hội cuối cùng trong sự nghiệp để người thủ lĩnh luôn cười rạng rỡ bên ngoài sân cỏ nhưng lạnh lùng trên sân được thể hiện mình trong giải đấu lớn đã khép lại. Gương mặt căng thẳng của Cannavaro chỉ thể hiện một phần nào cảm xúc của anh trước thất bại của đội nhà nhưng anh cũng không thể làm gì hơn. Không chỉ mất tinh thần vì thiếu Cannavaro, đội quân điển trai như những tài tử điện ảnh không có được ý chí quật cường của 2 năm trước bởi lẽ vị thế của họ giờ khác xa. Hồi đó, những án phạt nặng nề trong vụ bê bối của CLB Juventus đang chờ sẵn họ ở quê nhà. Chỉ có chiếc cúp vô địch mà nước Ý khát khao 24 năm trời may ra mới đem lại cơ hội được ân xá trong phiên toàn xét xử. Dường như đội quân màu cờ đỏ trắng xanh đã ở vào còn đường cùng, buộc phải giành chiến thắng.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    Italia sẽ đi tiếp vào vòng 1/8 như thế nào? Rumani chẳng vừa khi cầm chân không bàn thắng với Pháp dù rằng Pháp vẫn chưa bộc lộ hết khả năng. Ý và Pháp vẫn phải chạm trán nhau trọng trận cuối cùng và gần như chắc chắn sẽ là trận định đoạt số phận của  chính mình, trong khi Pháp lại luôn là khắc tinh của Ý. Câu hỏi hóc búa đối với tất cả những người quan tâm đến đội quân của ông Donandoni.  Với những người hâm mộ, chúng ta chỉ có thể nói: bằng niềm tin.&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1828371195468747193?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1828371195468747193/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/niem-tin-van-la-niem-tin.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1828371195468747193'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1828371195468747193'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/niem-tin-van-la-niem-tin.html' title='Niềm tin vẫn là niềm tin'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7460580518510804453</id><published>2008-06-02T21:13:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.384+07:00</updated><title type='text'>Về quê</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5207281358087636978"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SEP6zkpTx_I/AAAAAAAAAFY/1zdj1RMuHlk/s400/Hand.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Mệt mỏi với Hà Nội, cảm giác ấy mình vừa trải qua mất mấy ngày. Định trốn tránh Hà Nội về quê sớm nhưng không được. Rời bỏ không đơn giản, ít nhất là đối với mình. Người đời thì mình không rõ lắm, khá nhiều người thấy dễ, một vài người có dùng dằng, đôi người biết quyến luyến. Hết 8 tiếng làm việc cuối cùng trong tuần, không còn gì có thể níu kéo, lên tàu trong cơn mưa bắt đầu nặng hạt, bỏ lại Hà Nội phía sau sụt sùi. Hà Nội cũng chóng quên, chẳng mấy chốc lại tạnh ráo, chỉ có cơn mưa đeo đẳng con tàu suốt chặng hành trình. Những vệt nước chảy dài trên cửa sổ, lúc lăn từng giọt, lúc bám miết lấy mặt mica. Không thể nào nhìn xuyên qua lớp kính trong suốt giữa màn đêm đen kịt. Ánh đèn vàng vốn yếu ớt giữa đô thị giờ kiêu hãnh át những tia sáng le lói ven đường. Tàu dừng mà mưa vẫn không ngớt. Lâu lắm rồi mới đi bộ trong mưa, không nhớ được lần gần nhất là bao giờ. Cắm tai nghe, bật nhạc và cứ thế đi dọc phố Tràng Thi, Văn Miếu, nhưng con phố với những cái tên lại rất Hà Nội. Thỉnh thoảng một chiếc xe vụt qua té nước tung tóe. Chuyện vặt! Đang rũ bỏ những ưu tư, chẳng bực làm gì cho phí. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    Những cánh đồng rạp mình sau đêm mưa gió. Lần đầu tiên trong đời bước lên lối mòn phủ đầy cỏ giữa hai thửa ruộng và ngửi thấy mùi lúa trổ đòng ngọt thơm rất rất gần. Mùi của quê hương! Lần đầu tiên trong đời định hái trộm một bông sen chùa giữa lổ sen bát ngát. Bất chợt nhớ ra đã nghe đâu đó rằng hái trộm sen chùa là phải tội, thế nên thôi. Ngày thật ngắn! Suốt dọc con đường về với Hà Nội rải rác những lổ sen ven ruộng. Cũng chỉ được ngắm nhìn qua cửa kính xe đang chạy với tốc độ trên 60km/h. Bất chợt nhớ đến một câu hát: "Bàn tay em là cánh sen thơm ướp trong vòng đêm mái tóc". Thèm nghe nhạc nhưng điện thoại đã hết pin vì nghe suốt tối mưa hôm trước. Ngồi nghĩ miên man cho hết 90km. Lại trở về với Hà Nội, trở về để lấy lại những cảm giác yêu thương đâu đó lửng lơ, chấp chới. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;      Ngủ vùi một buổi tối và bắt đầu một ngày đầu tuần với những bảo mật hệ thống, chống lại tấn công của những hacker, cracker với đủ loại phương thức rối rắm. Ôi Hà Nội thực tại vẫn thường là những thứ phức tạp như thế ! &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    Chiều nay, có cơn mưa làm lòng dịu đi đôi chút.&lt;/font&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7460580518510804453?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7460580518510804453/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/ve-que.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7460580518510804453'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7460580518510804453'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/06/ve-que.html' title='Về quê'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SEP6zkpTx_I/AAAAAAAAAFY/1zdj1RMuHlk/s72-c/Hand.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8519058909584254168</id><published>2008-05-26T23:41:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:55.338+07:00</updated><title type='text'>Chàng ơi buông vạt áo em ra</title><content type='html'>&lt;em&gt; Hôm nay tình cờ được đọc lại câu ca dao  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;Chàng ơi buông áo em ra&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Để em đi chợ kẻo mà chợ trưa  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;em&gt;Mình thì hay viết lại thành "Chàng ơi buôn vạt áo em ra", nghe có vẻ điệu đà hơn, dùng dằng hơn. Nhắc đến câu ca dao này, mình lại nhớ đến một câu chuyện hồi giáp Tết. Đã từng kể, giờ kể lại. Chuyện là như thế này.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;font size="3"&gt;Mãi hơn 10h tối gã mới tí tởn mò đến chỗ hẹn. Chắc mẩm lại mấy cái mặt quen thuộc nhìn đã mòn nhẵn, thuộc đến từng cái nốt ruồi, đang điên lên vì gã, gã lững thững đi bộ ra đầu đường bắt taxi đi cho… đủng đỉnh. Thò mặt lên đến tầng 2, gã khựng lại bởi một gương mặt là lạ mà lại quen quen như đã từng gặp đâu đó rồi. Gã à lên một tiếng, toét miệng cười rồi rón rén ngồi xuống cạnh gương mặt mới toanh. Gã cất giọng trầm ấm pha âm hưởng ngạt mũi lúc trời lạnh chào bốn gương mặt còn lại: ba gái, một trai. Gã cố giữ vẻ đĩnh đạc đàn ông nhưng thực sự là gã hơi mất bình tĩnh.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Ngồi giữa 2 nàng và đối diện 2 hai nàng khác, gã cứng đơ, không dám nghiêng bên này hay ngả về bên kia vì sợ vô phép. Gã cố giấu vẻ bối rối. Người gã nóng ran, cứ hừng hực từ trong ra ngoài, lại thêm cảm giác lâng lâng khó tả. Gã xin một cốc nước đá với hy vọng cơ thể gã sẽ dịu lại đôi chút. Người đàn ông đối diện gã, cũng ngồi giữa 2 nàng và đối mặt với 2 nàng khác, như gã, vẫn vẫn khoát tay điềm tĩnh trước mọi thứ xung quanh, nhìn gã với ánh mắt dường như mai mỉa.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Bỗng nhiên, gã nghe thấy một giọng nói khẽ khàng như thì thầm vào tai mà gã cảm nhận được có lẽ là từ phía gương mặt vừa quen vừa lạ: "Anh ơi, buông vạt áo em ra". Lúc này gã hoảng sợ thật sự, gã cứ liến thoắng với câu chuyện không đầu không cuối vờ như không nghe thấy gì, vì gã vẫn chưa biết mình phải làm gì, buông cái gì, ở đâu khi mà hai tay gã hình như vẫn đặt trên đùi. Gương mặt lạ có vẻ xích về phía gã thêm chút nữa và gọi khẽ: "Anh ơi…". Có cái gì động đậy dưới ghế, giần giật. Trời ơi, từ xưa đến nay, gã đã nhiều lần rơi vào tình huống dở khóc dở cười vì gái nhưng chưa bao giờ gã thấy mình bất lực như lúc này. Gã cảm thấy mọi bộ phận trên cơ thể không thể nhúc nhích, gã muốn quay sang nói với gương mặt kia một câu gì đó thật êm ái, thật dễ chịu nhưng cái lưỡi và cái cổ của gã chẳng chịu nghe theo.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Và rồi, một bàn tay mát lạnh vỗ đến bộp vào vai, gã mới giật bắn mình, ngừng nói.. Một giọng nhỏ nhẹ không kém phần dịu dàng: "Anh ơi, anh đang đè lên... áo của người ta kìa". Cho đến lúc ấy, gã mới hiểu ra, từ từ nhấc… mông lên để gương mặt lạ mà quen kia kéo cái vạt áo về. Gương mặt ấy cũng còn ném lại cho gã một cái lườm dài suốt dọc sống mũi trước khi ngúng nguẩy quay đi.&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8519058909584254168?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8519058909584254168/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/chang-oi-buong-vat-ao-em-ra.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8519058909584254168'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8519058909584254168'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/chang-oi-buong-vat-ao-em-ra.html' title='Chàng ơi buông vạt áo em ra'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1506690126658075264</id><published>2008-05-25T00:01:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.743+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Nghề biển</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Chụp ảnh về cuộc sống lao động không dễ chút nào. Nhiều khi cần những khoảnh khắc. Bức ảnh này mình chụp bằng Canon PowerShot mượn của chị &lt;a href="http://360.yahoo.com/profile-d1NbNLw5eqinyMBZIWGA2Gp5HA--?cq=1"&gt;Hà Nội nắng&lt;/a&gt;, từ cái thời mà chưa có mảy may ý nghĩ sẽ mua 1 chiếc máy ảnh DSLR.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2075161057/" title="Nghề biển by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2101/2075161057_0e93d3e309_o.jpg" alt="img" height="467" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1506690126658075264?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1506690126658075264/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/nghe-bien.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1506690126658075264'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1506690126658075264'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/nghe-bien.html' title='Nghề biển'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7967140006748007552</id><published>2008-05-20T23:32:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.715+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>Giết thời gian trước khi nó giết mình</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Hôm nay bốn lần đi qua hồ Thiền Quang: hai lần đi, hai lần về.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;     Sáng, những cành phượng đỏ la đà mặt hồ gợi cảm.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;     Tối, ánh đèn vàng hờ hững ấm lên giữa màn đêm đặc quánh.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;     Chủ động giết thời gian trước khi nó giết mình bằng cách đi uống cafe. Gọi là đi uống cafe nhưng không dám động đến một giọt, không phải bởi lo mất ngủ mà soi gương thấy khuôn mặt đáng thương quá.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;     Cái lạnh của đợt rét có lẽ là cuối cùng này chỉ đủ gai gai người, làm tăng thêm cảm giác thú vị khi ngồi uống nước ven hồ. &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=43"&gt;Gió rít giữa mùa đông còn không sợ&lt;/a&gt;, sợ gì chút lạnh cuối mùa?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;     Định rủ thêm vài người nữa ngồi tán gẫu nhưng bỗng dưng thèm được gặm nhấm nỗi cô đơn của chính mình.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;     Vụt vặt cuối ngày.&lt;/font&gt;            &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2508235669/" title="HoThienQuang by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2100/2508235669_a1d1f6b474.jpg" alt="img" height="400" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7967140006748007552?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7967140006748007552/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/giet-thoi-gian-truoc-khi-no-giet-minh.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7967140006748007552'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7967140006748007552'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/giet-thoi-gian-truoc-khi-no-giet-minh.html' title='Giết thời gian trước khi nó giết mình'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2100/2508235669_a1d1f6b474_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3577834657736817886</id><published>2008-05-16T23:28:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.685+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Ì à hú ú ú ú</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Tối nay, tớ ngứa tay nên click vào đoạn quảng cáo Yahoo Việt Nam. Mặc dù đã xem vài lần trên TV, trên xe bus nhưng phải nói là đoạn quảng cáo vẫn rất hấp dẫn. Thế nên khi thấy  mục chơi lựa đậu mình cũng xô vào. Rồi thì có một bản thỏa thuận tham gia. Như một công dân mạng chân chính, mình đã đọc từng điều khoản một và đến điều 7 thì dừng lại vì không thể nào hiểu nổi. Thế là tớ đành thoát ra vì nhỡ ra chết vì thiếu hiểu biết thì khổ. Tớ dán cái màn hình vào đây để cả nhà đọc. Ai hiểu thì giải thích lại hộ tớ để tớ yên tâm quay lại chơi trò lựa đậu vào những đêm mất ngủ. Xin cảm ơn trước !&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/LinhTinh/photo#5200987515270453970"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/TranAnhThu/SC2eltDv2tI/AAAAAAAAAE4/eYpkUFeb0m4/s800/Lua_dau.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;Ngậm ngùi rời trò chơi lựa đậu, tớ tò mò khi thấy trò trắc nghiệm tính cách.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://vn.promo.yahoo.com/butandtam/index.php?rvls=9599&amp;amp;signature=810a3130a0174df19896ae48efb2566f"&gt;&lt;img src="http://sg.yimg.com/i/vntvc/badges/tam140.jpg" alt="img" height="300" width="140" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hồi hộp trả lời từng câu hỏi một cách trung thực, kết quả vô cùng bất ngờ, đến nỗi tớ phải vội vàng khoe ngay trên blog.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/LinhTinh/photo#5200987515270453954"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/TranAnhThu/SC2eltDv2sI/AAAAAAAAAEw/aDU1sJzXGtI/s800/Tinh_cach.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các bạn nhớ nhé, tớ hiền như cô Tấm đấy, đừng bắt nạt tớ mà tội nghiệp &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/71.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3577834657736817886?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3577834657736817886/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/i-hu-u-u-u.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3577834657736817886'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3577834657736817886'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/i-hu-u-u-u.html' title='Ì à hú ú ú ú'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh3.ggpht.com/TranAnhThu/SC2eltDv2tI/AAAAAAAAAE4/eYpkUFeb0m4/s72-c/Lua_dau.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7515972820488581567</id><published>2008-05-12T23:07:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.654+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>Tháng Năm</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2486180385/" title="Song_Hong by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2109/2486180385_1e84092e67_m.jpg" alt="img" height="185" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Thế là hoa phượng đã lại đỏ xôn xao. Ve râm ran khắp phố giữa trưa hè. Những con đường nắng đổ bóng lá.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Sông Hồng nước cạn. Lòng người cũng cạn. Liệu mùa sau khi nước về đầy vơi, lòng người biết có sóng sánh vơi đầy? Ôi muôn thủa sông bên bồi bên lở như tình riêng với tình người bên bỏ chợ, bên đa đoan. Sông lấn đất. Người lấn đời?&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Bằng lăng tím rồi nhạt từng ngày. Ai bảo màu tím là thủy chung khi mà chỉ sau một cơn mưa màu đã phai nhạt, lụi tàn? Màu tím bằng lăng yếu đuối, mong manh, thiếu sức sống, biết đến để rồi lãng quên. Có chăng chỉ là một nét điểm tô cho mùa hạ muôn màu.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Bức bối nhất trong tháng Năm là màu hoa phượng. Những chùm lửa đỏ cứ cháy rực lên khao khát. Bao nhiêu nét dịu dàng của mùa xuân còn sót lại cũng bị màu hoa ấy xóa sạch, cứ như trời đất chưa bao giờ từng biết đến dịu dàng. Khao khát nghĩa là cháy bỏng hơn cả ước mơ. Bao giờ phượng thôi đỏ giữa tháng Năm, người mới thôi khao khát.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Ngọc lan ngát hương, dịu dàng và quyến luyến bước chân. Chẳng đợi đến mùa thu, ngọc lan nở trước, thế là hạ đã có sắc lại có cả hương. Hương thơm quấn quýt cả những nỗi đợi chờ.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Màu sắc mùa hạ rõ ràng, từ màu nắng, màu trời tới màu lá, màu hoa. Cả cơn mưa cũng không nhấm nhẳng như những mùa khác. Những cơn mưa tháng Năm bỡn cợt. "Vũ vô kiềm tỏa năng lưu khách". Bỡn cợt mà cũng đủ giữ chân người.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;    Tháng Năm, lẽ ra ta phải rộn ràng theo nhịp của mùa…&lt;/font&gt;      &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;        &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2481099870/" title="IMG_4736 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2040/2481099870_2658fcd1c2.jpg" alt="img" height="334" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7515972820488581567?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7515972820488581567/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/thang-nam.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7515972820488581567'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7515972820488581567'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/thang-nam.html' title='Tháng Năm'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2109/2486180385_1e84092e67_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1933548213726625217</id><published>2008-05-03T00:46:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.743+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='namdinh'/><title type='text'>Nam Định</title><content type='html'>&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Lẽ ra entry này là một bài viết dài về chuyến về quê 2 ngày 2 đêm đầy những gian truân và cũng không kém phần thú vị, đến nỗi trước ngày trở về HN phải làm một bữa thịt chó giải đen :D. Nhưng giờ lười viết kinh khủng, thế nên sẽ lại ảnh vậy.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;    Sông Đào chảy ngang qua thành phố với cầu Đò Quan nổi tiếng đã có mặt trong sáng tác của nhạc sĩ Thái Cơ mang tên "Qua bến Đò Quan". Từ trên cầu Đò Quan , ngắm những con thuyền lững lờ trên sông thấy thời gian như trôi chậm lại &lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2459886782/" title="DSC_1122 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2378/2459886782_b02a8163d0_o.jpg" alt="img" height="465" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;    Qua cầu Đò quan rẽ ngay tay trái là xã Nam Phong, huyện Nam Điền, nổi tiếng với làng hoa và cây cảnh. Hoa ở đây trồng theo mùa. Đây là hoa mùa hạ. Những bông hoa loa kèn nở ngay trên vườn là nỗi buồn của những người trồng hoa. Họ không biết làm gì khi lượng hoa bán ra  đã vượt sức người mua &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2459886626/" title="DSC_0957 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2211/2459886626_71f43d83da_o.jpg" alt="img" height="458" width="700" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;Suốt dọc đoạn đường từ thành phố Nam Định qua huyện Trực Ninh về đến huyện Hải Hậu là con sông Ninh Cơ. Nhiều khúc sông uốn lượn rất thanh bình&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2459886440/" title="DSC_0770 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3207/2459886440_1a15966512_o.jpg" alt="img" height="458" width="700" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2434430570/" title="DSC_9668 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2080/2434430570_11139e1ef9_o.jpg" alt="img" height="468" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hoa gạo là một đặc trưng của Nam Định, thấy Wikipedia bảo thế. Quả thực, dọc con  Ninh Cơ có rất nhiều cây gạo. Vào tháng 3, hoa gạo đỏ rực ven sông.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2434432000/" title="DSC_9697 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3256/2434432000_83503450eb_o.jpg" alt="img" height="538" width="700" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   Còn đây là bông hoa gạo cuối mùa sót lại trên cây trước sân chùa Lương, một di tích văn hóa của Nam Định&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2434430070/" title="DSC_9657 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2055/2434430070_af6af34686_o.jpg" alt="img" height="480" width="700" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;Hai bức ảnh cuối này nói về con người và cuộc sống. Nó không phản ánh toàn diện nhưng cũng nói lên phần nào nỗi nhọc nhằn của người dân ở nơi đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425207050/" title="ND by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2024/2425207050_899a1d8207_o.jpg" alt="img" height="541" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2459887022/" title="DSC_1031 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3120/2459887022_4aff20df91_o.jpg" alt="img" height="465" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1933548213726625217?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1933548213726625217/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/nam-inh.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1933548213726625217'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1933548213726625217'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/05/nam-inh.html' title='Nam Định'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6701959185764191652</id><published>2008-04-26T23:49:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.578+07:00</updated><title type='text'>Vâng, tớ đây :D</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Sau một thời gian rất dài, tớ bị phản đối là toàn show ảnh quay lưng lại với đời, phũ phàn hơn thì thành ra chổng mông lại phía khán giả. Dù rằng những ảnh quay lưng của tớ toàn quảng cáo mái tóc dài rất xịn của tớ. Một ngày đẹp trời, tớ quyết định quay mặt lại để cả nhà đỡ than phiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Tớ xin giới thiệu tớ lúc 4 tuổi. Bức ảnh này có thể coi là bức ảnh đẹp nhất của tớ từ xưa tới nay.&lt;/font&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5193586169415442610"&gt;&lt;img src="http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SBNTGrJjoLI/AAAAAAAAAEM/YkF7fZnaXsQ/s400/4_Y.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Tác giả là chú Vương Hòa, làm cùng phòng cơ quan của mẹ tớ ngày xưa. Cũng xin giới thiệu luôn, chú Vương Hòa là anh trai chú Vương Đức, đạo diễn nổi tiếng của Việt Nam. Hồi bé tớ có đến nhà 2 chú chơi (2 chú ở chung nhà mà), một căn nhà bé xíu trong cái ngõ bé tí. Tớ cũng nhìn thấy cô Ngọc Bích và rất ấn tượng với đôi mắt xếch của cô. Hồi đó, tớ chẳng biết cô Ngọc Bích là cô nào, thấy mẹ tớ bảo: Cô ấy là diễn viên đấy. Thế mới biết. Sau này tớ xem phim cô Ngọc Bích đóng, phim Huyền thoại mẹ, có cảnh nude. Có lẽ đấy là cảnh nude đầu tiên trong lịch sử phim Việt Nam và cô Ngọc Bích có lẽ là diễn viên VN đầu tiên dám hy sinh cho nghệ thuật để đóng nude.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Hồi bé tớ sợ chụp ảnh cực, tại vì tớ xấu (lớn lên, đỡ xấu hơn thì tớ cũng hơi thích chụp ảnh, nhưng mà cơ bản ảnh chụp tớ vẫn xấu). Chú Vương Hòa lúc nào cũng kè kè cái máy ảnh bên cạnh và nhăm nhe chụp làm tớ sợ khóc thét. Mẹ tớ bảo không biết tại sao lúc đó bất ngờ làm tớ cười được chứ cách đấy ít phút tớ vừa mới khóc thét. Còn một cái ảnh nữa chụp cùng đợt với cái này nhưng là chụp nghiêng, tớ vẫn chưa tìm thấy. Nói chung là hồi bé tớ không có ảnh, thế nên giờ tớ sẽ tặng thêm mấy cái ảnh "đặc biệt" hồi tớ lớn cho cả nhà xem&lt;/font&gt;   &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5193584610342314050"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SBNRr7JjoEI/AAAAAAAAADU/cPnX_a9EJlw/s400/Ao%20dai.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;  Cái ảnh này tớ mượn áo dài của ai không nhớ nữa, chụp cái khăn đóng của bà tớ, trông già lọm khọm, như mợ ấy. Thực tế hồi đó tớ chỉ khoảng 18, 19 tuổi. Chính ra nên bắc cái ghế tựa ngồi vào thì  cái chân nói riêng và người nói chung đỡ ngắn tũn, chụp thẳng ống kình ngang mặt thì mặt đỡ tối thui :D&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5193584610342314066"&gt;&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/TranAnhThu/SBNRr7JjoFI/AAAAAAAAADc/Z-_fgdbnuEM/s400/CayBang.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;  Nói thật là tớ không hiểu tại sao tớ lại có thể nghĩ ra cái trò chui vào tán cây để chụp ảnh nữa, phản thẩm mỹ khiếp: mặt thì tối tăm, bố cục thì lôn xộn :D&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5193584614637281394"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/TranAnhThu/SBNRsLJjoHI/AAAAAAAAADs/a9o8P7F9OZ4/s288/Nhacu.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Thêm một cái nữa bố cục... kỳ cục &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt; Nóc nhà của dãy nhà đối diện có cái quái gì hay ho đâu mà chụp Ống nước loằng ngoằng, xi măng xám ngoét một màu. Lại còn ngồi rất điệu đà nữa chứ. Cả cái này và cái trên là do mình đề nghị chụp hộ. (Giờ mà mình thiết kế những cái ảnh như thế này thì mình tự đập máy đi cho xong &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;) &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5193584614637281378"&gt;&lt;img src="http://lh3.ggpht.com/TranAnhThu/SBNRsLJjoGI/AAAAAAAAADk/yL9f8Afq46U/s400/Hue.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Cái ảnh này bố tớ chụp còn dáng đứng là tớ thích thế. Chắc là hồi ấy tớ muốn khoe chân dài (trên thực tế thì cũng không dài mấy). Chân thì đúng kiểu model rồi nhưng tay thì chưa &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;. Sau này tớ mới biết tạo dáng chứ hồi 16, 17 tuổi còn ngờ nghệch lắm &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://picasaweb.google.com/TranAnhThu/MyPortrait/photo#5193584618932248706"&gt;&lt;img src="http://lh4.ggpht.com/TranAnhThu/SBNRsbJjoII/AAAAAAAAAD0/rM4YKwqkgVQ/s400/Que.jpg" alt="img" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Vẫn là bố tớ chụp. Cái này đúng kiểu lính thủy đánh bộ đây: giầy ống, áo sọc, mũ nồi, tay khoanh trước ngực rất khệnh khạng (thiếu cái kính đen nữa). Hồi ấy tớ vẫn ôm mộng học trường An ninh &lt;/span&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;    Nói chung là nhìn những bức ảnh cũ này, tớ rút ra khá nhiều điều hay ho trong kỹ năng chụp ảnh của tớ bây giờ &lt;/span&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Live show đến đây tạm dừng.  Hôm nào rảnh và sưu tầm đủ, tớ sẽ làm live show về các kiểu tóc tớ từng trải qua, hơi bị phong phú đấy &lt;/span&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6701959185764191652?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6701959185764191652/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/vang-to-ay-d.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6701959185764191652'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6701959185764191652'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/vang-to-ay-d.html' title='Vâng, tớ đây :D'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://lh5.ggpht.com/TranAnhThu/SBNTGrJjoLI/AAAAAAAAAEM/YkF7fZnaXsQ/s72-c/4_Y.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1031360660808030594</id><published>2008-04-24T08:44:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.543+07:00</updated><title type='text'>Cỏ ven đường (*)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2436025677/" title="Co_tren_cat by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2104/2436025677_e2bfb1dd2d_m.jpg" alt="img" height="240"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Con bé dựng xe ven vệ đường rồi ngồi phịch xuống bãi cỏ. Giờ này không phải giờ đi lang thang nhưng hôm nay nó thèm sự tự do. Nó bỗng thấy cái hành lang kia buồn tẻ đến nẫu lòng, thấy ánh sáng hắt từ trên trần xuống phòng quá tối tăm dù cái bóng điện mới thay tuần trước chứ không phải cái bóng già cũ kỹ đen cả hai đầu.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;                                                                                                                           Con bé ngắt một cọng cỏ ngậm trên môi. Mùi cỏ hăng hăng, man mát. Nhiều khi sau cơn mưa nó cũng hay ngửi thấy mùi cỏ có thể vì mùi lá cây cuộn trong nước mưa cũng ngai ngái như thế, hoặc là cọng cỏ có mùi của mưa. Túm lại là thỉnh thoảng nó vẫn hít hà cái mùi nồng nồng dễ chịu ấy và cảm thấy mình là một phần của thiên nhiên. Cỏ hoang dại, có thể vươn lên ngay cả trên cát cằn cỗi. Cọng cỏ cong vút xanh mượt đầy sức sống mà vẫn đủ mềm mại dịu dàng. Nó chẳng bao giờ được như thế. Nhưng rồi cũng có một hôm, như hôm nay, nó thử tìm kiếm sự tự do như những ngọn cỏ dại tự do vươn mình lên ở bất cứ nơi đâu. Nó cảm thấy một buổi chiều thanh thản nhưng trôi qua thật chóng vánh. Và nó nhận ra rằng sự tự do chẳng thể nào nào vĩnh cửu. Giả sử rằng nó mãi mãi tự do, có nghĩa là nó sẽ mãi mãi đơn độc. Cuộc sống không thể như tiểu thuyết, không giống như mỹ nhân Dị Thảo(*) giỏi võ luôn có anh hùng Luận xăm mình (*) thấp thoáng ẩn hiện phía sau. Nó chưa bao giờ trông chờ một thứ tình cảm lãng mạn và sến như thế dù rằng truyện dài trên báo HHT nổi tiếng một thời kia đã tồn tại trong trí nhớ của nó suốt chục năm qua.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;       Ôi, có những lúc dở hơi, nó muốn làm một ngọn cỏ ven đường, còn lại những lúc bình thường, nó vẫn thích là một bông hồng của tháng 11, đơn giản hơn làm một cọng cỏ !&lt;/font&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;       &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2410718712/" title="CoVenDuong by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3211/2410718712_43974e44b7.jpg" alt="img" height="500"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;font size="2"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;em&gt;    (*) Truyện dài của Bùi Chí Vinh đăng trên HHT  và các nhân vật trong truyện&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1031360660808030594?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1031360660808030594/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/co-ven-uong.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1031360660808030594'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1031360660808030594'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/co-ven-uong.html' title='Cỏ ven đường (*)'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2104/2436025677_e2bfb1dd2d_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1805879435729672802</id><published>2008-04-20T00:55:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.480+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hanoi'/><title type='text'>Người đi có nhớ về Hà Nội?</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;Những ngày này mình rất yêu Hà Nội. Không có ảnh đẹp về Hà Nội nhưng vì có người nhớ Hà Nội nên người si tình với Hà Nội sẽ post một vài tấm.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   1. Đây là phố Phan Đình Phùng, một con phố dài, rộng và rất lãng mạn nhưng những chỗ đẹp nhất, cổ kính, trầm mặc nhất lại không được chụp ảnh. Chỉ có đoạn cuối đường, gần vườn hoa Hàng Đậu và bốt Hàng Đậu chụp được thì lúc nào cũng tấp nập, sôi động. Rất tình cờ bức ảnh này có nhiều sắc đỏ: những chiếc xe máy, chiếc biển báo hiệu cấm đi ngược chiều, hoa hồng và cả những chiếc mũ nữa. Rất ghét chiếc xe ô tô đỗ sai quy định kia, làm hỏng cả bức ảnh của mình&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;#1&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425857134/" title="Diem nhan mau do by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2236/2425857134_2ac3202784.jpg" alt="img" height="377" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   2. Phố Trần Phú &lt;a href="http://"&gt;tối 30 Tết&lt;/a&gt;, vắng lặng thật sự chứ không phải vì bị dừng đèn đỏ, cái khoảnh khắc mà những con đường cô đơn nhất trong năm. Đây là đoạn đường dọc &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=257"&gt;vỉa hè lá rụng&lt;/a&gt; rất muộn trong mùa hè năm trước và có một kỷ niệm rất sâu về thời thơ ấu của mình.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  #2&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425045079/" title="Pho Tran Phu by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2361/2425045079_370bd83889.jpg" alt="img" height="370" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;    3. Tháp Rùa Hồ Gươm là trái tim của Hà Nội. Bức ảnh này sẽ là rất bình thường đối với một chiếc máy ảnh thông thường nhưng đặc biệt vì được chụp bằng điện thoại di động. Trong một buổi trưa đi ăn cùng đồng nghiệp, mình đi bộ về qua đây và không thể không rung động trước cái gió đầu đông dịu nhẹ mơn man trên mặt hồ. Không có máy ảnh nên lấy điện thoại ra chụp, lúc ấy, chỉ với mục đích thỏa mãn cái cảm giác được ghi nhận thời điểm này. Nào ngờ về nhà xem lại thấy đẹp hơn mong đợi và mình đã đổ một chút sepia cho bức ảnh thêm sinh động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   #3&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425376472/" title="Ho_guom_2 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3028/2425376472_cd7bf724e5.jpg" alt="img" height="384" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   4. Bức ảnh cuối cùng trong entry này không phải là đường phố, không phải cảnh vật thiên nhiên. Một bình sen và cây đàn dương cầm ! Bức ảnh được chụp trong một ngôi nhà xây dựng theo kiến trúc Pháp và những người chủ nhà là nhà tư sản sống tại Hà Nội từ thời Pháp thuộc. Hoa sen giả và các phím đàn cũng đã khấp khểnh vì quá cổ xưa nhưng nắng chiều rất đẹp (bức "&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=215"&gt;Không đề cho Em"&lt;/a&gt; cũng chụp được vào chiều hôm đó). Có thể vì thời xưa, trong mỗi gia đình sống ở Hà Nội (từ bậc trung lưu trở lên) hay cắm hoa sen và bài hát "Em ơi Hà Nội phố" của Phú Quang có hình ảnh chiếc dương cầm nên nhìn bức ảnh này mình lại liên tưởng đến người Hà Nội.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;#4&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2410772434/" title="Hoa sen by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2121/2410772434_6fd9b91a3f.jpg" alt="img" height="373" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1805879435729672802?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1805879435729672802/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/nguoi-i-co-nho-ve-ha-noi.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1805879435729672802'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1805879435729672802'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/nguoi-i-co-nho-ve-ha-noi.html' title='Người đi có nhớ về Hà Nội?'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2236/2425857134_2ac3202784_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6226478639974411621</id><published>2008-04-19T17:02:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.743+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoa'/><title type='text'>Lilium formosanum</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt; Cảm thấy chưa chụp được bức nào thực sự ưng ý cả nhưng thôi, chẳng mấy chốc mà hết mùa nên cứ post vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2424288711/" title="DSC_0440 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2197/2424288711_09497c4780.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425091336/" title="DSC_0405 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2100/2425091336_ecd5597e16.jpg" alt="img" height="500" width="332" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2424282491/" title="DSC_0427 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3185/2424282491_5fd8b0967d.jpg" alt="img" height="429" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425124062/" title="Ngong_trong by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3124/2425124062_b02027d6bf.jpg" alt="img" height="379" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2425109456/" title="Loa_ken_1 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2223/2425109456_99de8b34fa.jpg" alt="img" height="500" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bonus pic &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2410718714/" title="ThangTu by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3274/2410718714_dccce6f0bd.jpg" alt="img" height="500" width="344" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6226478639974411621?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6226478639974411621/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/lilium-formosanum.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6226478639974411621'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6226478639974411621'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/lilium-formosanum.html' title='Lilium formosanum'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2197/2424288711_09497c4780_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5095731368958127349</id><published>2008-04-17T17:16:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.404+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Entry for April 17, 2008</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Đã kết thúc được một phần lớn công việc ngồn ngồn tồn đọng (do tự mình chây ì). Cuối tuần này quyết định sẽ không đi xa để làm nốt việc cho đời thanh thản. Nhiều lúc stress mà chả hiểu tại sao nữa. Này nhé: công việc cũng chẳng phải quá căng thẳng, đều do mình chủ động, đi chơi thì vẫn đều đặn, thể thao thì vẫn chăm chỉ, ảnh ọt vẫn thường xuyên. Thế mà vẫn thấy cảm giác mệt mỏi, uể oải, chán nản. Có lẽ không phải stress. Stress thì chỉ có một nhưng cái tương tự thì có vô vàn :D&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   Hôm nay relax bằng mấy cái ảnh không nghiêm túc cho đời đỡ tẻ nhạt&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2416716608/" title="Nga by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3220/2416716608_7e2533c54b.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2416716454/" title="Linh by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2347/2416716454_546be1e21d.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2416716454/" title="Linh by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3006/2368608100_0881a235f5.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5095731368958127349?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5095731368958127349/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/entry-for-april-17-2008.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5095731368958127349'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5095731368958127349'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/entry-for-april-17-2008.html' title='Entry for April 17, 2008'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3220/2416716608_7e2533c54b_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-9126226545975687000</id><published>2008-04-15T10:30:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.744+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Xanh rêu hay rêu xanh</title><content type='html'>&lt;br /&gt;  Có thể một ngày yahoo 360 blog sẽ rêu xanh như thế này&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2409932529/" title="Reu phong_1 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2158/2409932529_abf0acd929.jpg" alt="img" height="500" width="386" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Biết đâu ngày đó đang đến gần?!   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S: Góc máy cực thấp :D&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-9126226545975687000?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/9126226545975687000/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/xanh-reu-hay-reu-xanh.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/9126226545975687000'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/9126226545975687000'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/xanh-reu-hay-reu-xanh.html' title='Xanh rêu hay rêu xanh'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2158/2409932529_abf0acd929_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7509408449768086941</id><published>2008-04-13T09:44:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:39:51.744+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lanman'/><title type='text'>Chẳng biết làm gì nên viết vớ vẩn :D</title><content type='html'>&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2408515611/" title="GiotNuoc by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2097/2408515611_d984e9b94a.jpg" alt="img" height="372" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Một sáng chủ nhật mưa. Kế hoạch cuối tuần đã tiêu tan cả hôm qua và hôm nay vì trời quá u ám. Vậy là cũng mãn nguyện được nghỉ ngơi ở nhà hai ngày cuối tuần thực sự sau bốn cái cuối tuần lang thang ở các tỉnh: Quảng Ninh, Hà Giang, Ninh Bình, Nam Định. Lẽ ra tuần này đi Bắc Giang nhưng một số người bận nên hủy. Mình định đi lang thang quanh Hà Nội vì lâu lâu rồicũng không ngó nghiêng phố phường nhưng mà giờ đang mưa.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;   Ngày trước bảo với mấy đứa bạn là mình thích trời mưa rào, nhưng mà mưa rào phải thật lâu, chúng nó bảo: Điên! Mày thích nhưng khổ người khác. Kể ra như thế cũng ích kỷ thật, dù rằng mình cũng phải đội mưa ầm ầm. Lạ một điều là mình chưa bao giờ bị cảm vì đi mưa, kể cả là không mặc áo mưa trong khi nắng nhẹ mà không đội mũ coi như là xong luôn. Nhưng thôi, không nên lấy sở trường của mình so với sở đoản của thiên hạ. Hê hê.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;   Giờ mình cảm thấy sao nhỉ? Tất nhiên mưa thì không thể thấy vui hay ấm áp rồi. Có lẽ tạm gọi là nỗi buồn trong vắt, trong như giọt nước. Vì nỗi buồn ấy đến theo cơn mưa và sẽ đi theo cơn mưa, không gợn lên điều gì cả. Ngồi bó gối nghe mưa đổ trên mái tôn thật là thích, âm thanh rộn rã ấy át đi tất thảy ồn ào của cuộc sống. Thế là bình yên!&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;   Mưa ơi, thỉnh thoảng cứ rơi nhé, rồi tạnh, để sau khi lòng đã bình yên lại quay về với cuộc sống thực. Chẳng nên quá đắm đuối vào một điều gì mà quên mất chính bản thân mình phải không?&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;   (Mưa, ngồi nhà chả biết làm gì nên viết vớ vẩn :D)&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7509408449768086941?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7509408449768086941/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/chang-biet-lam-gi-nen-viet-vo-van-d.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7509408449768086941'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7509408449768086941'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/chang-biet-lam-gi-nen-viet-vo-van-d.html' title='Chẳng biết làm gì nên viết vớ vẩn :D'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2097/2408515611_d984e9b94a_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1845962940948670112</id><published>2008-04-10T11:19:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.084+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lanman'/><title type='text'>Phố Trần Phú</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   5 tuổi, ký ức của một đứa trẻ chỉ còn lờ mờ nhưng có những hình ảnh mà có lẽ mấy chục năm sau cũng không thể quên được. Đó là ánh đèn Hoa Kỳ leo lét của buổi tối mất điện trong căn phòng 28m2 lợp mái lá. Đó là một buổi chiều trong vắt &lt;a href="http://farm3.static.flickr.com/2016/2255431576_53a8c2cd25_o.jpg"&gt;cậu&lt;/a&gt; đón 2 chị em từ nhà trẻ về sớm dẫn ra tượng đài Lê nin  chơi. Hai chị em tha thẩn trên cỏ, nằm xoài trên cỏ, nhặt những quả đa vàng ươm chơi bắn bi rồi ném nhau. Lúc về mỗi đứa còn tiếc rẻ nhặt về mấy vốc bỏ vào lưng lửng chiếc mũ nan. Những đứa trẻ 5 tuổi thời bao cấp chắc đứa nào cũng thèm được một ngày khác thường như thế, ngày mà bố mẹ chúng không tất bật gò lưng đạp trên chiếc xe cọc cạch giữa giờ tan tầm để đón chúng từ nhà trẻ về nhà mà đưa chúng đi chơi công viên. Có lẽ, bởi vậy mà phố chạy dọc vườn hoa này là con phố được ưa thích suốt một thời. Vẫn những hàng cây xanh um tùm cổ kính, vẫn những bãi cỏ xanh rì mát rượi nhưng phố xưa khác phố bây giờ ở vẻ thâm nghiêm, khác ở con đường hai chiều không ồn ã. Tuổi thơ qua đã lâu rồi, phố cũng đã khác xưa.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;     Những ngày giao mùa, chập chờn nắng chập chờn mưa, bỗng nhớ đến một ngày của năm cũ đi chụp ảnh tại phố Trần Phú, cắt cắt, sửa sửa, rồi cũng có được một hình ảnh của ký ức. &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;      &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2402658808/" title="PhoTranPhu_ by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2253/2402658808_f5c97ed0ce.jpg" alt="img" height="500" width="368" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1845962940948670112?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1845962940948670112/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/pho-tran-phu.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1845962940948670112'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1845962940948670112'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/pho-tran-phu.html' title='Phố Trần Phú'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2253/2402658808_f5c97ed0ce_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1080699018185838455</id><published>2008-04-06T22:45:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.085+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>Cho những ngày xuân muộn</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2392097547/" title="Sau con mua by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2358/2392097547_27dd23f918.jpg" alt="img" height="388" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;    Đông dài cướp đi cả những ngày xuân. Xuân căng mình lấn lướt cái giá rét để ấp ủ cho cánh đào, giành giật từng ngày mưa để tưới tắm cho chùm hoa sưa Những ngày xuân muộn mằn sót lại líu ríu với những cành hoa xoan tim tím, sụt sùi với những bông gạo đỏ ven sông. Cái khoảnh khắc chia tay của mùa đẹp đến nao lòng. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;    Xuân còn biết dùng dằng sao người ngoảnh mặt mà đi vội thế? Xuân nhặt những câu chữ người bỏ lại, loay hoay ghép mãi vẫn không sao thành được một bài thơ dành riêng cho mình. Lòng người u uẩn, lòng xuân nào có vui gì.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;    Loa kèn đã rộn rã từ cuối tháng Ba, hương bưởi cũng đã nồng nàn vượt ra khỏi mảnh vườn hẹp. Nghĩa là xuân đến lúc phải đi. Xuân đi, sẽ cứ thế âm thầm đi như lẽ tất yếu của mùa nhưng vẫn khắc khoải mong một lời giã biệt của người để có được, dù chỉ là cái cớ, nỗi háo hức mong chờ mỗi lần trở về và mỗi lần ra đi. &lt;/font&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2392962494/" title="Hoa xoan by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2338/2392962494_8d8b397ff4.jpg" alt="img" height="500" width="374" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1080699018185838455?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1080699018185838455/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/cho-nhung-ngay-xuan-muon.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1080699018185838455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1080699018185838455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/cho-nhung-ngay-xuan-muon.html' title='Cho những ngày xuân muộn'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2358/2392097547_27dd23f918_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-710873695203890631</id><published>2008-04-04T11:13:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.303+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hagiang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><title type='text'>Hà Giang ký sự - Ngày thứ 2</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;div style="text-align:left;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;a href="../blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=241"&gt;Hà Giang ký sự - Ngày thứ nhất&lt;/a&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2386104459/" title="ThanhVan by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2008/2386104459_360398a359.jpg" alt="img" height="261" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Buổi sáng vùng cao trong vắt. Nắng sớm rọi xuống những vùng nước đọng còn sót lại từ trận mưa đêm hôm trước lấp lánh. Được dự báo là sẽ có đợt rét tràn về vùng đồng bằng và miền núi phía Bắc nhưng nhìn lên khoảng không xanh ngắt ấy, dường như giá rét là điều không tưởng. &lt;br /&gt;     &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;    Thị trấn Tam Sơn quả là nhỏ bé, Đi chưa hết một cây số đã hết những căn nhà gạch, thế nhưng những cây mận vẫn cứ san sát ven đường. Đã cuối mùa xuân và hoa cũng đã tàn nhưng hơi xuân còn vương vấn buông lại những mảng hoa trắng, hồng đan xen rải rác trên quãng đường chúng tôi qua. &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;        Trung tâm giáo dục thường xuyên của thị trấn Tam Sơn được xây dựng trong một khuôn viên thoáng đãng và gọn gẽ, có tường rào bao quanh, sân trường lát xi măng phẳng phiu. Cả dãy nhà cấp 4 và dãy nhà 2 tầng cũng không đếm được đến 10 phòng học. So với Trung tâm thì Trường THCS Thanh Vân rộng hơn hẳn. Đấy là nói về diện tích mặt bằng, còn thực tế, hai dãy nhà chơ vơ trong bao la núi đá và ruộng nương &lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;nằm lọt thỏm giữa bãi đá trống trải&lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;. Không có gì bất ngờ khi bàn ghế ở đây cũ kỹ, màu bạc phếch, cũ hơn cả cái thời tôi bằng tuổi các em cắp sách đến trường. Cuộc sống của những người dân ở đây vẫn là những căn nhà tranh tre lá nứa, nghèo nàn và bình lặng đến xót xa. Có được một chỗ để học hành đã là điều hạnh phúc với người dân và với các em ở độ tuổi đến trường. Những cô bé, cậu bé trường làng bẽn lẽn trước khách lạ. Không giống như nhiều vùng du lịch khác của Hà Giang, Quản Bạ ít được mọi người biết đến nên sự viếng thăm của người miền xuôi vẫn luôn là điều mới mẻ. Các cô bé ngượng ngùng khi thấy tôi giơ máy ảnh lên chụp. Các em giấu mặt vào sau vai bạn hoặc quay đi. &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;       Mưa nắng ở Hà Giang quả thực là khó lường. Mới sáng còn rạng rỡ thế mà gần trưa trời đã tối sầm. Đám mây đen rập rình thả vài hạt nước rồi lặng lẽ rút lui như không nỡ làm ướt một ngày đặc biệt của thầy cô và các em. Trong khi tôi tận dụng được chút ít thời gian eo hẹp để chụp cảnh vật xung quanh trường thì các đồng nghiệp của thưởng thức tấm lòng của người cùng cao bằng những chén rượu. Tôi thầm cảm ơn niềm say mê của mình và đoán là  rượu ngon vì Thanh Vân là nơi sản xuất loại rượu nổi tiếng của Hà Giang. Ra về, chúng tôi cảm nhận được những niềm vui ánh lên trong đôi mắt đầy trăn trở của các thầy cô và những đôi mắt trong vắt của các em khi đón khách. Ngôi trường dần  khuất sau những dãy núi quanh co. Lại chỉ nghe thấy tiếng gió và âm thanh tĩnh lặng của núi rừng.&lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;        Chặng hành trình tới đồn biên phòng 193, thuộc xã Tùng Vài là nơi cuối cùng chúng tôi ghé thăm. Mặc dù được báo trước là đường đi rất vất vả nhưng không một ai có thể hình dung được thực sự nỗi gian nan sẽ phải trải qua. Hai chiếc UAT và một chiếc Pajero ra khỏi thị trấn trên con đường bụi mờ chở chúng tôi cùng các cán bộ đoàn thanh niên huyện ủy Quản Bạ lên đường. Những bãi đá nâu phủ rêu lướt qua cửa xe nhuốm một màu cổ kính, ánh nắng chiều xiên chếch trên những thửa ruộng bậc thang tràn đầy sức sống với màu xanh tươi mới bao phủ những quả đồi. Khi bánh xe bắt đầu nảy trên mặt đường là lúc chúng tôi biết đã vào đoạn đường xấu.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;em&gt;(Còn tiếp)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-710873695203890631?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/710873695203890631/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/ha-giang-ky-su-ngay-thu-2.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/710873695203890631'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/710873695203890631'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/ha-giang-ky-su-ngay-thu-2.html' title='Hà Giang ký sự - Ngày thứ 2'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2008/2386104459_360398a359_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2710704313106341240</id><published>2008-04-01T22:41:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.085+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Chuyện tình hoa cúc dại</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Lấy cái tên kêu như phim Hàn Quốc chứ thực ra lúc ấy đang đứng lơ vơ ở gần nghĩa trang (chụp được cả mấy cái kim tiêm mới dùng, rùng cả mình), lại thấy mấy bông hoa cúc rất gợi tình nên bấm vài phát. Thề danh dự là không có tí teo sắp đặt nào cả, cụ tỉ là không hề chạm đến một cánh hoa, thế nên các bạn đừng nhìn tớ với ánh mắt nghi ngờ mà hãy nhìn những bông hoa với một sự cảm thông cho kiếp hoa dại đến lúc úa tàn (sến không chịu được &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/19.gif" alt="img" /&gt;)&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;   Bức này không biết đặt tên là gì. Theo như bài thơ "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến" của Hoàng Nhuận Cầm thì đây là giai đoạn "tiền đề", tức là lúc trước khi vào đề, trong số bảy cánh, mới có một cánh tàn chứ chưa phải bốn. &lt;/font&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2380495142/" title="Khong loi by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2024/2380495142_a9d79856b6_o.jpg" alt="img" height="503" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Giờ đến đoạn hậu bài thơ, nghĩa là sau đoạn "ba cánh sắp sửa rơi", vì thực tế là trong số 3 cánh, đã có 1 cánh rơi. Bức ảnh có tên dài ngoằng, ăn theo một số bài hát gần đây, "Kết thúc của một cuộc tình tay ba". Ý nghĩa sâu xa của bức ảnh là khẳng định một chân lý tất yếu của một cuộc tình tay ba: cuối cùng sẽ phải có một kẻ ra đi, hai kẻ ở lại có thể hạnh phúc, có thể lục đục cũng có thể đường ai nấy đi nhưng dù sao thì vẫn phải có 2 người ở lại trước sự nhòm ngó của bàn dân thiên hạ. Tuy nhiên, đằng sau sự ra đi ấy vẫn còn vô vàn những vướng víu lằng nhằng mà không dễ gì dứt bỏ ngay được. Lý do? Kẻ thứ 3 vẫn còn lơ lửng ở đó thôi&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2379660021/" title="Tinh tay ba by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3152/2379660021_c820fdb7cf_o.jpg" alt="img" height="477" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Và cuối cùng, điều gì đến cũng phải đến. Đôi tình nhân cũng phải lìa xa. Một kẻ đã bặt vô âm tín, người kia cũng chuẩn bị giã từ cuộc sống (ung thư hay máu trắng?). Về đâu em hỡi?&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2380495494/" title="Gia tu by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2075/2380495494_c6d25b9d06_o.jpg" alt="img" height="514" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;    Hết phim !&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2710704313106341240?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2710704313106341240/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/chuyen-tinh-hoa-cuc-dai.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2710704313106341240'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2710704313106341240'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/04/chuyen-tinh-hoa-cuc-dai.html' title='Chuyện tình hoa cúc dại'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1101671713623259911</id><published>2008-03-31T22:40:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.239+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hagiang'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><title type='text'>Hà Giang ký sự - Ngày thứ nhất</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Cách đây không lâu, một cô bé hỏi tôi: "Có bao giờ chị thấy ghét Hà Nội không?". Tôi trả lời: "Có chứ. Nhiều lúc cái ồn ào náo nhiệt của Thủ đô làm chị phát sợ. Nhất là khi tâm hồn không bình yên, xa Hà Nội để trở về lại thấy yêu Hà Nội hơn". Và cũng trong một ngày giận hờn với Hà Nội, tôi quyết tâm xin đi công tác đến vùng biên giới xa xôi. Lên đường giữa một buổi trưa tháng Ba hừng hực nắng len chút gió lây phây, vừa gợn lên cái nồng nàn của mùa hạ mà vẫn không che lấp nét dịu dàng của tiết xuân, đoàn quân tình nguyện đi thăm và tặng quà cho trẻ em, chiến sĩ vùng núi vẻn vẹn có 7 người. Điểm đích cuồi cùng là Xã Tùng Vài - Huyện Quản Bạ - Tỉnh Hà Giang.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   Đoạn đường hơn 300 km lên thị xã Hà Giang đủ dài để cuốn theo những suy nghĩ miên man. Những cánh hoa gạo trên vùng đất Tuyên Quang rụng tả tơi đỏ ối. Những cây gạo nằm chênh vênh trên sườn núi vẫn vươn thẳng tắp như muốn đốt cháy trời chiều bằng màu đỏ độc tôn của mình. Màu rực lửa nhức nhối ấy cứ thôi thúc lòng người hướng về những điều rất xa xôi. Bất chợt thoáng nhớ về Hà Nội. Nhưng rồi nỗi nhớ ấy cũng nhanh chóng tan đi bởi sự háo hức của một chặng đường dài mới chỉ bắt đầu.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;   8h tối mới tới được thị xã Hà Giang. Ăn tối và nghỉ ngơi trong vòng 1 tiếng, cả đoàn lại lên đường vượt chặng đường 46 km tới thị trấn Tam Sơn, huyện Quản Bạ, bất chấp cơn mưa rào vùng núi đang trút xuống ào ào. Mưa Hà Giang chóng tạnh, không lan rộng và không dai dẳng như mưa cùng mùa ở vùng đồng bằng,. Ra khỏi thị xã hơn chục cây số, trời quang đãng, thấy rõ ánh trăng. Một bên là vách núi, một bên là thung lũng sâu hút, chúng tôi thả mình trong không gian mênh mang của núi rừng, thưởng thức ánh trăng lấp ló ẩn hiện sang những đám mây, phủ một màu  bạc lên từng phiến lá. Ánh đèn xe loang loáng quét qua những rặng cây ven đường khiến chúng ánh lên một màu vàng lấp lánh trong đêm. Gió lùa qua cửa kính xe mơn man, mang theo cả mùi đất, mùi cây quyện với hơi sương. Tít tắp dưới chân núi, chỉ nhìn thấy những chấm trắng nhỏ li ti mà chúng tôi đoán là ánh điện. Đó là nguồn ánh sáng duy nhất dưới thung lũng xa mịt mờ ấy. Càng lên cao, con đường càng heo hút và yên tĩnh. Cái cảm giác của một vùng sâu càng thấy được rõ hơn khi qua vài cây số mới thấy một ánh đèn leo lét hắt ra từ căn nhà vách đất ven đường. Con đường vẫn tiếp tục quanh co dẫn ngược lên cao. Thị trấn Tam Sơn hiện ra lặng lẽ trong đêm. 10h30 phút, xe dừng ở cổng UBND huyện Quản Bạ. Mệt nhoài sau gần 10 tiếng trên xe, cả đoàn ngon giấc tới tận sáng hôm sau.&lt;/font&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2377676556/" title="DSC_7984 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2252/2377676556_6ecfd43d89_o.jpg" alt="img" height="400" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:left;"&gt;&lt;em&gt;(Còn tiếp)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1101671713623259911?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1101671713623259911/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/ha-giang-ky-su-ngay-thu-nhat.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1101671713623259911'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1101671713623259911'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/ha-giang-ky-su-ngay-thu-nhat.html' title='Hà Giang ký sự - Ngày thứ nhất'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8132398916416187159</id><published>2008-03-30T21:53:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.085+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Em tớ xinh không?</title><content type='html'>Dạo này chẳng viết lách được gì nhưng lại đi nhiều nên có một ít ảnh để thỉnh thoảng đưa lên cho đỡ buồn. Đây là hai đứa em tớ, đều là trai tài gái sắc (tự hào quá cơ)    &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/9.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2374161264/" title="DSC_8991 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2355/2374161264_391eedf9bb.jpg" alt="img" height="500" width="332" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Em là giáo viên dạy nhạc nhưng hôm nay em múa thử nhé?&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2373223153/" title="DSC_8995 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2244/2373223153_ab2ab12c24.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Trông thế này đã đủ "nai" chưa chị?&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2373223751/" title="DSC_9071 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2064/2373223751_797a4a3ca4.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;Anh ơi con gì nó đang bay kìa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2374062210/" title="DSC_9078 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3035/2374062210_6af909c789.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Trông thế thôi mà chả nai tí nào&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2373224551/" title="DSC_9088 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2179/2373224551_9908efe88e.jpg" alt="img" height="500" width="332" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Happy !!!&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   Nhiều người bảo: "Em là gái thì em chỉ chụp được giai đẹp thôi, không chụp được gái đẹp đâu" &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt; Nhưng mình thấy vẫn chụp được gái đẹp đó thôi  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2373223303/" title="DSC_9042 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2401/2373223303_f1c44394cd.jpg" alt="img" height="500" width="364" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8132398916416187159?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8132398916416187159/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/em-to-xinh-khong.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8132398916416187159'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8132398916416187159'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/em-to-xinh-khong.html' title='Em tớ xinh không?'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2355/2374161264_391eedf9bb_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-5870150545624021828</id><published>2008-03-29T23:26:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.086+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Hoa gạo</title><content type='html'>Ngọt nhạt mãi mới xin được anh lái xe và mọi người trong đoàn dừng lại để chụp cái ảnh. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2370716323/" title="HoaGao by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2276/2370716323_0a21f8547b.jpg" alt="img" height="344" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;  Ninh Bình, 29/03/2008&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-5870150545624021828?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/5870150545624021828/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/hoa-gao.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5870150545624021828'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/5870150545624021828'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/hoa-gao.html' title='Hoa gạo'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2276/2370716323_0a21f8547b_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-798567261519615890</id><published>2008-03-26T23:05:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.139+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Entry for March 26, 2008</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2363505501/" title="DSC_7399 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3292/2363505501_defb4718b8.jpg" alt="img" height="500" width="335" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   Lá cũng phải đổi màu vì thời tiết, con người cũng chẳng khác gì: Mệt mỏi và uể oải, đổi tính đổi nết.&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-798567261519615890?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/798567261519615890/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/entry-for-march-26-2008.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/798567261519615890'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/798567261519615890'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/entry-for-march-26-2008.html' title='Entry for March 26, 2008'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3292/2363505501_defb4718b8_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-325056533301134683</id><published>2008-03-24T21:22:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:54.100+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><title type='text'>Việc thì dở dang mà người lại đang vật vã :D</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Chuyến đi hà Giang 2 ngày rưỡi thực sự là một thử thách. Về đến nhà mệt nhoài nhưng hôm sau vẫn cố gắng đi làm bài test sát hạch lớp MCSE. Cơ bản là không nằm bẹp một chỗ nhưng cả ngày cứ vờ vật. Tháng 3 sắp hết, nghĩa là rất nhiều kế hoạch sắp đến hạn phải hoàn thành. Ngồi đọc tài liệu mà mắt cứ díp lại. Thực ra thì cảm giác chủ yếu là buồn ngủ chứ không hẳn là mệt dù rằng quãng đường gần 400km trên xe ô tô đủ để mỏi rã người. 100% sức khỏe dẻo dai có được lần này là do mấy tuần tập luyện cầu lông vừa qua &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;Vì trách nhiệm đưa tin của chuyến đi này đè nặng lên vai, mình đã ngồi viết một lúc. Định hướng bài viết là phải có tí mùi hô hào tuyên truyền nhưng thế nào mà một đoạn đã thành ký sự với giọng rất gợi cảm &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;. Thế là đành bỏ đấy. Mà giờ cũng đã lại díp mắt rồi. Mai đi họp, ngày kia lẫn ngày kìa đi học. Biết viết vào lúc nào đây? Hic hic. Nguyên cả một đống quy trình treo lơ lửng từ đầu tháng vẫn chưa hoàn thành. Nghĩ đến không thôi đã mệt rồi &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;Than thở tí tẹo, biết đâu lại đỡ mệt mà yên tâm đi ngủ &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2358211160/" title="Thu_HaGiang by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2268/2358211160_5062b8335e_o.jpg" alt="img" height="500" width="357" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-325056533301134683?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/325056533301134683/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/viec-thi-do-dang-ma-nguoi-lai-ang-vat.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/325056533301134683'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/325056533301134683'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/viec-thi-do-dang-ma-nguoi-lai-ang-vat.html' title='Việc thì dở dang mà người lại đang vật vã :D'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-820559224682572851</id><published>2008-03-21T00:06:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.086+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Không đề cho Em</title><content type='html'>&lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2348077752/" title="'Không đề' cho Em by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2164/2348077752_9d6fd0cc65_o.jpg" alt="img" height="754" width="548" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="margin-left:120px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Không có gì đổi thay&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Lá đến mùa lại rơi&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Bàn chân anh hàng ngày qua về lối ấy&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Cả những vệt sơn trên bờ rào vẫn còn nguyên đấy&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Em có biết không?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Nắng tháng ba đã vàng như đổ mật ong&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Nắng về sớm thế&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Còn em bao giờ trở lại?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Con đường cũ vạt cỏ lên xanh ngái&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Mấy mùa cỏ mọc, cỏ úa tàn.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; Anh vo chặt thời gian&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Làm sao gói cho thật gọn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Để tháng năm không làm đổi thay nơi hò hẹn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Đón em về, trọn vẹn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;   Như lúc em đi...&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-820559224682572851?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/820559224682572851/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/khong-e-cho-em.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/820559224682572851'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/820559224682572851'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/khong-e-cho-em.html' title='Không đề cho Em'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2328500799518450764</id><published>2008-03-18T23:34:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.086+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Lìa xa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2343622952/" title="Lìa xa by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2293/2343622952_c1cf747786_o.jpg" alt="img" height="423" width="600" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:left;margin-left:200px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Chiều hoang cho bài ca&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho ta và em nơi ấy&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho mỗi cuộc đời&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho mỗi nhành hoa&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho mỗi nụ hôn&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho đầy men rượu&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cho cuộc tình lìa xa&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt; Giấc mơ giờ phôi pha (*)&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:left;margin-left:240px;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;   (*): Thơ Thái Thăng Long&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2328500799518450764?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2328500799518450764/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/lia-xa.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2328500799518450764'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2328500799518450764'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/lia-xa.html' title='Lìa xa'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2051621298333339876</id><published>2008-03-16T23:42:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.971+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Đi trại (*)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=B_thao.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/B_thao.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  "Anh sắp đi trại" - Câu nói ấy được anh thốt ra nhẹ bẫng, bình thản như một điều tất yếu mà anh đã biết từ lâu. Chúng tôi ngỡ ngàng, không tin vào tai mình nhưng rồi thấy anh xếp mấy bộ quần áo cũ, vài vật dụng cá nhân vào chiếc túi vải bạc màu, biết là anh nói thật. &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;     Anh có nghề nghiệp ổn định nhưng lại lang thang nay đây mai đó, thích tiếp xúc với nhiều kiểu người. Với cách sống như thế, đâu dễ gì đứng vững trước những mê hoặc của cuộc đời. Một ngày mùa đông Hà Nội ảm đạm, anh đã để mình lạc bước trong màn sương trắng huyền ảo, quên đi chính mình. Và cũng bởi những giây phút không chiến thắng được bản thân, không vượt qua những cám dỗ của đời thường, anh phải đánh đổi một phần những ngày tháng của mình, để vào trại.  &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;       Đời người có trăm ngàn vòng khổ lụy, anh đã trót vướng vào nghiệp ấy thì chẳng thể tự nhiên mà dứt ra được. Vì thế, việc đi trại cũng là tất lẽ dĩ ngẫu. Tôi hỏi anh: "Anh có biết vào trại sẽ thế nào không?". Nở một nụ cười hiền lành, anh đáp từ tốn: "Anh biết. Thực chất đó là một trại tập trung, cách xa thành phố. Trong đó sẽ là những ngày gần như cô lập với cuộc sống xung quanh. Cơm ăn ba bữa, quần áo mặc cả ngày. Nhưng sẽ không có ai để rủ đi uống cà phê. Sẽ không thể í ới gọi nhau gặm chân gà nướng". Tôi bật cười: "Thế mà anh vẫn còn đùa được". &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;       Ngày chia tay anh, Hà Nội lất phất mưa, đến xế chiều lại hửng nắng, như báo trước một sự khởi đầu khó khăn đòi hỏi ở con người lòng kiên nhẫn và sẽ được đáp lại ở chặng cuối đường. Anh bảo: "Đi gặm chân gà chia tay anh nhé? Trong trại không có chân gà đâu". Chúng tôi lặng lẽ gật đầu chiều lòng người sắp đi. Mấy đứa con gái vừa gặm chân gà, vừa rơm rớm nước mắt, thỉnh thoảng có đứa đưa tay quệt nhẹ ngang mặt, chả hiểu vì nước chấm ớt cay hay vì điều gì khác. Trong màn nước nhòe nhoẹt ấy, chúng tôi vẫn cảm nhận được ánh sáng long lanh của đôi mắt anh trong buổi chiều tà chập choạng, một ánh mắt tràn đầy niềm tin và những hoài bão về sự trở về sáng lạng. &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;&lt;span style="color:rgb(96,191,0);font-style:italic;"&gt;(*) Trại sáng tác&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2051621298333339876?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2051621298333339876/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/i-trai.html#comment-form' title='10 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2051621298333339876'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2051621298333339876'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/i-trai.html' title='Đi trại (*)'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>10</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6382681391709182180</id><published>2008-03-16T00:13:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.950+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><title type='text'>Góc tận cùng của phòng làm việc</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=IMG_0056.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/IMG_0056.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;      &lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Cứ đi hết 16 bậc cầu thang, rẽ tay trái, bước dọc theo hành lang lát đá hoa trơn bóng, đến chỗ rẽ,  rẽ phải, thấy cánh cửa gỗ xanh đầu tiên, bước vào. Nếu đánh mắt sang trái sẽ thấy 3 ngăn làm việc với những người luôn cắm cúi vào màn hình máy tính, nhưng đừng bận tâm, chắng ai thích một sự quan tâm thái quá đến tò mò của những người khách mỗi khi vào phòng. Đối diện bên kia cũng là 3 ngăn y hệt. Cứ đi thẳng rồi rẽ trái, tốt nhất là rảo bước và gõ giày thật mạnh để hai người trong hai ngăn đầu tiên cảm thấy rằng bạn đang lướt qua và không dừng lại phía sau họ, dù chỉ một giây. Đến ngăn thứ 3, ngăn trong cùng, khi ánh mắt của bạn bị chặn lại bởi vách nhôm màu trắng xám thì bạn sẽ gặp nàng. &lt;br /&gt;      &lt;br /&gt;      Đồng nghiệp đều ao ước góc làm việc của nàng, không phải vì phía sau nó là một ô cửa sổ gần đến nỗi chỉ cần xoay lưng lại là có thể thấy rõ mồn một những gì phía sau. Đương nhiên, không ai hứng thú chỗ làm việc đó bởi cái cửa sổ vì nó chỉ nhìn ra một khu chung cư 2 tầng tồi tàn, với một lối đi hẹp, ẩm thấp. Cứ mỗi một cơn mưa đổ xuống, dù mưa phùn mùa xuân hay mưa rào mùa hạ thì những mái tôn rỉ lại xám ngoét một màu, nhỏ nước lóc tóc xuống lối đi, những bức tường vôi vàng tróc lở bám đầy rêu trở nên tối xỉn vì ngấm nước. Người ta ao ước nó vì nó nằm ở một vị trí kín đáo và ít bị làm phiền. Một điều thú vị nữa là khi ngồi ở cái góc sâu hút ấy, chẳng ai biết bạn có mặt ở chỗ ngồi hay không. Thật ngại ngần khi phải vượt qua ý nghĩ để tìm gặp một người sẽ làm phiền đến 5 người khác. Thế nên, nếu có ai đó tìm bạn, thường là người ta sẽ chỉ đứng từ ngoài gọi vọng vào, và nếu bạn không muốn tiếp chuyện, "bạn có quyền giữ im lặng, nhưng mọi âm thanh phát ra từ chỗ của bạn có thể làm bằng chứng chống lại bạn trước người khách nọ" &lt;font size="2"&gt;(*)&lt;/font&gt;. Nếu bạn không lên tiếng, ai cũng hiểu là bạn không ngồi ở đó, dù rằng rất có thể bạn đang cắm cúi lướt web hoặc đang mơ thấy mình ngồi tán gẫu ở một quán cafe cạnh Bờ Hồ. Thêm nữa, nếu bạn đang làm việc riêng, khoảng thời gian bước vào từ cửa cho đến lúc thấy bạn đủ để bạn bình tĩnh đóng tất cả các chương trình làm việc riêng tư mà mở một cửa sổ soạn thảo word hay một trang tin tiếng Anh có nội dung rối rắm đến mức chính bạn cũng chẳng hiểu nó nói gì.&lt;br /&gt;      &lt;br /&gt;      Nếu như vị trí ấy đẹp với người sở hữu nó bao nhiêu thì, như đã nói ở trên, bất tiện với những người muốn thăm viếng bấy nhiêu. Thỉnh thoảng cũng có người qua tìm gặp nàng. Tất thảy đều không muốn vào tận nơi mà chỉ đứng từ xa gọi vọng, thậm chí, nhiều lúc nàng có cảm giác họ cũng mong mỏi sẽ không có tiếng trả lời để khỏi phải đi qua từng đó người, chào hỏi xã giao với từng đó người và lại phải làm từng đó thủ tục khi trở ra, chỉ khác là theo thứ tự ngược lại. Vậy nên nhiều lúc nàng cũng chiều lòng họ mà im lặng. Họ cũng không hề có ý định kiểm chứng vì nếu nàng thực sự không có mặt ở đó thì công sức họ bỏ ra quá ư là lãng phí, chẳng ai muốn nhận một sự rủi ro lãng phí thời gian như vậy. &lt;br /&gt;      &lt;br /&gt;      Đó là chuyện cũ. Giờ nàng đã chuyển sang nơi khác. Số phận run rủi cho nàng một vị trí lại là tận cùng của phòng làm việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;(*): Nhiễm lời thoại của phim hành động Mỹ&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6382681391709182180?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6382681391709182180/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/goc-tan-cung-cua-phong-lam-viec.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6382681391709182180'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6382681391709182180'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/goc-tan-cung-cua-phong-lam-viec.html' title='Góc tận cùng của phòng làm việc'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-4901915600137838762</id><published>2008-03-13T23:01:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.087+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hanoi'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoa'/><title type='text'>Sưa trắng phố xưa</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2330570391/" title="Hoa sua 1 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2098/2330570391_013d22eca8.jpg" alt="img" height="341" width="500" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Mong chờ mãi ! Trước Tết, khi những hạt mưa phùn đầu tiên bay bay, mình đã nghĩ đến hoa sưa. Loài hoa màu trắng tinh khiết này ám ảnh mình từ ngày học cấp 3. Gần trường học, ngay cạnh hồ Giảng Võ, có mấy cây sưa, cứ ra Tết là nở trắng trời. Ngày nào đi qua cũng ngửa cổ lên ngắm, nhưng chỉ được mấy hôm là hoa đã rụng hết, trả lại một màu xanh non của những chồi lá. Sưa trổ hoa rồi mới trổ lá, thế nên sưa chỉ độc diễn một màu. Sau khi màu vàng úa tàn của lớp lá cũ đã qua, màu hoa trắng muốt sẽ bao phủ những cành sưa, và rồi những bông hoa sưa êm đềm buông mình xuống đất hư vô nhường chỗ cho lá non ào ạt vươn lên tỏa ra màu xanh ngợp, màu xanh bình yên đến lặng người. Tất cả những đổi thay ấy thấy được từng ngày.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2330569109/" title="Cay sua by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3152/2330569109_7f089cf53f.jpg" alt="img" height="342" width="500" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;   Vàng như lá mùa thu &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2330570645/" title="Hoa sua 2 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2153/2330570645_e53d695097.jpg" alt="img" height="342" width="500" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;  Trắng như mây trời  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2330571833/" title="Hoa sua 4 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2126/2330571833_3e1052f908.jpg" alt="img" height="342" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-style:italic;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Và sẽ xanh tươi đầy sức sống  &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   Nghĩ đến hoa sưa là mình liên tưởng đến những người con gái Hà Nội thuần khiết, dịu dàng, thanh tao. Nhìn những chùm hoa trắng nhẹ bẫng mây, như bông ấy mà bâng khuâng. Một buổi sáng đi làm, trời u ám, mưa bám đầy vai áo, bỗng thảng thốt khi thấy sưa trắng góc đường. Phố Hà Nội cũ kỹ, ảm đảm như sáng bừng lên. Lại thấy cái lạnh của mùa xuân khẽ lướt trên da thịt, không tê tái, buốt giá mà run rút, mơn man.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2330571649/" title="Hoa sua 3 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3034/2330571649_96577db6fd.jpg" alt="img" height="380" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Ôi, lại nhớ Hà Nội quá đi thôi !&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;P/S: Nếu bạn nào muốn sử dụng những bức ảnh này, vui lòng ghi rõ nguồn, giữ nguyên tên tác giả và không sửa ảnh. Xin cảm ơn!&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-4901915600137838762?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/4901915600137838762/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/sua-trang-pho-xua.html#comment-form' title='13 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4901915600137838762'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4901915600137838762'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/sua-trang-pho-xua.html' title='Sưa trắng phố xưa'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2098/2330570391_013d22eca8_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8387125238092531714</id><published>2008-03-12T13:21:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.087+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Rose</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2323898973/" title="Rose by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2410/2323898973_9b1d017545.jpg" alt="img" height="500" width="322" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="margin-left:200px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;   Cứ ngon giấc yên lành&lt;br /&gt;   Xung quanh đang bóng tối&lt;br /&gt;   Đêm dài, đừng thức vội&lt;br /&gt;   Chờ bình minh nghe em&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8387125238092531714?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8387125238092531714/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/rose.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8387125238092531714'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8387125238092531714'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/rose.html' title='Rose'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2410/2323898973_9b1d017545_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3692804597627653859</id><published>2008-03-10T22:25:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.790+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><title type='text'>Và đời là nỗi nhớ chồng nỗi nhớ (*)</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Hà Nội, những ngày xuân không ra xuân, đông chẳng ra đông, u uẩn, chỉ làm chất chồng thêm những nỗi nhớ mơ hồ. Đôi khi con người đem ký ức khỏa lấp những nỗi nhớ, đem những khoảng trống vá víu những khoảng trống, để rồi nhận lại một nỗi cô đơn mênh mang.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=Thu_Hue_1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/Thu_Hue_1.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;  Bên ô cửa, ngập nắng vàng,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;em ngắm phố thưa bóng người,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mắt em như đêm thu&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nơi kia biển không vị mặn&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Bão nhưng trời vẫn lặng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;Bên ô cửa, mưa tầm tã,&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;anh nhìn dòng người hối hả&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Khói thuốc mịt mờ, &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Mùi tóc em đâu đây&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hơi thở em ấm nồng &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;  Em bắc cầu qua sông Ngân, nối hai đầu nỗi nhớ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh bước qua không?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hay chỉ là thế thôi, nỗi nhớ sẽ trôi theo ngày tháng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Năm dài vời vợi, biết đâu mà đợi chờ?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;em&gt;  Trót buộc tay nhau bằng sợi chỉ tơ&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Em đâu ngờ tơ rối&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Không còn ngây ngô để cho là nông nổi&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Gỡ đến bao giờ? Anh dứt chỉ mà đi&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;      &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;em&gt;  2007 &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   (*) Xin tiêu đề này của T. nhé. Thank you!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3692804597627653859?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3692804597627653859/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/va-oi-la-noi-nho-chong-noi-nho.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3692804597627653859'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3692804597627653859'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/va-oi-la-noi-nho-chong-noi-nho.html' title='Và đời là nỗi nhớ chồng nỗi nhớ (*)'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2724379324069084202</id><published>2008-03-09T21:17:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.088+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hoa'/><title type='text'>Bốn cánh tàn ba cánh sắp sửa rơi (*)</title><content type='html'>&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2320409183/" title="Hoa_cai_cuc by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2004/2320409183_1c36013354_o.jpg" alt="img" width="740" height="540" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  (*) Thơ Hoàng Nhuận Cầm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2724379324069084202?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2724379324069084202/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/bon-canh-tan-ba-canh-sap-sua-roi.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2724379324069084202'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2724379324069084202'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/bon-canh-tan-ba-canh-sap-sua-roi.html' title='Bốn cánh tàn ba cánh sắp sửa rơi (*)'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2232876105851251518</id><published>2008-03-07T18:41:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.750+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='travel'/><title type='text'>Thăm viện bảo tàng Phụ nữ Việt Nam</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Hôm nay cơ quan mình tổ chức đi thăm Bảo tàng phụ nữ Việt Nam, nằm tại 36 phố Lý Thường Kiệt, nhân dịp 8-3. Khuôn viên bảo tàng không lớn, nếu không muốn nói là khá nhỏ hẹp. Thời điểm này đang diễn ra cuộc triển lãm về cuộc đời và sự nghiệp của bà Nguyễn Thị Thập, chủ tịch Liên hiệp phụ nữ Việt Nam thời kỳ cách mạng và là người giữ cương vị này lâu nhất. Thật lạ là mình tìm khắp phòng trưng bày cũng không có một thông tin nào về ngày sinh và ngày mất của bà, trong khi rất nhiều những đoạn viết kiểu như: bà sinh ra trong một gia đình..., bà tham gia hội này năm...., được bầu làm.... năm.... Ngay lúc đó, mình tự hỏi: bà ấy hiện giờ còn sống hay đã mất. Nhưng theo suy luận thì một người còn sống chắc là không thể được giới thiệu trong bảo tàng và càng không có vinh dự được đặt tên đường (trừ chủ tịch Hồ Chí Minh). Sau phải hỏi mới biết bà sinh năm 1908, mất năm 1996.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Ngay bên tay trái , cạnh cửa vào phòng trưng bày có một bức ảnh khá sinh động với tên gọi "The war is over". Mặc dù ý nghĩa mà nó chuyển tải đến người xem khá rõ ràng nhưng mình vẫn thấy nó hơi ngộ nghĩnh làm sao ấy.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2315759943/" title="IMG_8661 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3191/2315759943_b51935c3e4.jpg" alt="img" height="344" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Có một vài câu chuyện thú vị mình nghe được qua lời kể của của chị thuyết minh bảo tàng.  &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chúng ta đã biết câu nói rất quen thuộc từ thời kháng chiến chống Pháp: "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Dưới đây là một số hiện vật minh chứng&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2315715299/" title="IMG_8637 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2289/2315715299_c1be78b2dc.jpg" alt="img" height="500" width="333" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chiếc đòn gánh bên trái là của một nữ du kích sử dụng để đánh bốt của quân Pháp năm 1953. Chiếc mã tấu, nằm ở vị trí thứ 2 từ bên phải sang, là của anh hùng lực lượng vũ trang Nguyễn Thị Chiên sử dụng để bắt một sĩ quan Pháp (có súng ống hẳn hoi) năm 1951. Thế mới biết chị em chúng ta khỏe như thế nào &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Không chỉ khỏe, phụ nữ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp còn rất thông minh. Cách mà chị em ra ám hiệu cho bộ đội quả thật là chả có thằng địch nào nghĩ đến. Chỉ bằng chày và cối dưới đây nhé.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2315715407/" title="IMG_8649 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2086/2315715407_5e1299507e.jpg" alt="img" height="500" width="334" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Chày giã nhịp một là không có địch, giã nhịp đôi có địch trong làng.&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Ngắm đến bộ trang phục này, ban đầu không để ý, mình tưởng là một loại trang phục truyền thống của phụ nữ dân tộc. Hóa ra đấy là bộ quần áo của một nữ giao liên đóng giả người điên để làm nhiệm vụ. Theo lời kể của chị thuyết minh, người nữ giao liên ấy đã nhét được rất nhiều tài liệu trong bộ quần áo này mà không bị phát hiện ra. Mình nhìn mãi mà chưa nghĩ ra nhét vào đâu là hợp lý nhất &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;     &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2315773307/" title="IMG_8640 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3243/2315773307_042cdfa3bc.jpg" alt="img" height="500" width="274" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;  Có chị còn đóng giả làm người bán chổi. Nếu ai nói đúng ám hiệu sẽ được đưa cho chiếc chổi kia, trong đó có giấu tài liệu. Chiếc áo và mấy cái khăn, lại còn dải thắt ngang bụng buộc hờ nữa chứ, trông điệu đà hơn khối mẫu thiết kế thời trang bây giờ. Khéo mình cũng phải đi may một chiếc &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2316523910/" title="IMG_8642 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3149/2316523910_0f9d2df292.jpg" alt="img" height="500" width="404" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Dù gì thì khi nhắc đến phụ nữ cũng không thể không nhắc đến tình yêu được&lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2315715381/" title="IMG_8647 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2211/2315715381_135cac9df2_o.jpg" alt="img" height="171" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Chiếc tẩu này là của nữ anh hùng Kan Lịch được người yêu tặng. Theo tập tục của người dân tộc Pa Koh, khi chàng trai đem lòng yêu cô gái, anh ta sẽ tặng chiếc tẩu của mình cho ngườu yêu. Cô gái nhận chiếc tẩu tức là chấp nhận tình yêu của chàng trai. Nếu không yêu, ngay cả khi đã nhận tẩu thuốc rồi, cô gái phải tìm mọi cách để trả lại cho  chàng trai ấy.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Viện bảo tàng còn một số hiện vật nữa nhưng mình không nhớ hết được.&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2232876105851251518?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2232876105851251518/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/tham-vien-bao-tang-phu-nu-viet-nam.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2232876105851251518'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2232876105851251518'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/tham-vien-bao-tang-phu-nu-viet-nam.html' title='Thăm viện bảo tàng Phụ nữ Việt Nam'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3191/2315759943_b51935c3e4_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3098007147268498881</id><published>2008-03-06T14:25:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.729+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Mùng 8-3 của phòng Quản trị mạng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Như tất thảy những dịp đặc biệt khác, 8/3 năm nay ở &lt;a href="http://360.yahoo.com/qtm_btc"&gt;phòng Quản trị mạng&lt;/a&gt; vẫn ấm áp (có khi hơi nóng &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt; ). Năm nay phái mày râu tổ chức sớm hơn 2 ngày để đảm bảo sự đông đủ và thoải mái cho các thành viên, tránh được sự đông đúc đến oải người như năm ngoái (lượn khắp HN mới tìm được một chỗ ngồi vào lúc 1h chiều). Với hoa hồng và chocolate, chị em cứ như là được tặng quà ngày Valnetine nên ai cũng thấy xao xuyến lạ thường &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/71.gif" alt="img" /&gt;. Dưới đây là hình thật, không phải hình minh họa.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2313452075/" title="Hoa_8_3 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3189/2313452075_ed0b9f60b6.jpg" alt="img" height="500" width="375" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;em&gt; Hoa hồng và kẹo chocolate của anh em tặng chị em&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Ăn trưa ở Hồ Tây, không trà không rượu nên không làm được thơ &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;, post lại bài cũ, giống kiểu người ta nói cảm ơn nhiều lần vậy &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;Không chỉ những ngày như mùng tám tháng ba &lt;br /&gt;  Mới thể hiện lòng con trai phòng Mạng &lt;br /&gt;  Giản dị, vui tươi và phóng khoáng &lt;br /&gt;  Mà không kém phần sâu sắc đậm đà  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Tình cảm dành cho nhau không phải những món quà &lt;br /&gt;  Bởi vật chất khô khan không sao thay thế được &lt;br /&gt;  Sự ấm áp, cay nồng, sánh như men rượu &lt;br /&gt;  Những chén vơi đầy gắn kết mọi người  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Phòng Mạng chẳng bao giờ thiếu những tiếng cười &lt;br /&gt;  Anh em không để chị em làm việc nặng &lt;br /&gt;  Chị em luôn ghi nhận anh em đều cố gắng &lt;br /&gt;  Chia sẻ việc cơ quan, chia sẻ chuyện gia đình  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Không biết làm thế nào thể hiện lòng mình &lt;br /&gt;  Rằng muốn cảm ơn anh em nhiều lắm &lt;br /&gt;  Qua vài dòng, dẫu không đằm thắm &lt;br /&gt;  Nhưng rất chân thành gửi tới anh em.&lt;/font&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3098007147268498881?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3098007147268498881/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/mung-8-3-cua-phong-quan-tri-mang.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3098007147268498881'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3098007147268498881'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/mung-8-3-cua-phong-quan-tri-mang.html' title='Mùng 8-3 của phòng Quản trị mạng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3189/2313452075_ed0b9f60b6_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-9131733732369884070</id><published>2008-03-05T11:27:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.088+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Chấm phá của những mảng màu</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Cảm giác ngày hôm nay giống như bức ảnh này&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2311893074/" title="ChamPhaMau by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2410/2311893074_7641963d5a_o.jpg" alt="img" height="511" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Hà Nội, 02/2008&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-9131733732369884070?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/9131733732369884070/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/cham-pha-cua-nhung-mang-mau.html#comment-form' title='13 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/9131733732369884070'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/9131733732369884070'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/cham-pha-cua-nhung-mang-mau.html' title='Chấm phá của những mảng màu'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>13</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6976407610668286666</id><published>2008-03-03T21:52:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.593+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tanman'/><title type='text'>Đoản khúc cho ngày</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;     Ngày hôm qua... &lt;br /&gt; ... của hai mùa trước...&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Buổi sáng trời không mưa nhưng mặt đường ẩm ướt, dấu vết của cơn mưa đêm trước. Cảm giác không vui, không buồn. Nửa ngày trôi qua không sắc màu.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Buổi trưa trời ấm áp. Một chút nắng nhẹ đến nỗi phải tinh ý lắm mới nhận thấy được. Ngẩng đầu lên thấy một thoáng xanh nhạt ẩn hiện sau lớp mây dày màu trắng đục. Đến dự tiệc cưới với cả bộ trang phục đỏ trừ chiếc áo khoác. Vẫn luôn tự tin trong màu sắc ấy, lại càng trở nên tự tin hơn trong một buổi trưa hưng hửng, trong cái hội trường tôi tối đông nghịt những người. Đôi giày cao 7 cm vừa vặn cho những bước chân điềm tĩnh.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Những nụ cười kiêu hãnh tặng cho lũ bạn trai cùng dự tiệc mà trong số đó quá nửa đã lập gia đình và làm bố. Những nụ cười thách thức dành cho mấy đứa bạn gái thân đã có chồng từ lâu lắm. Không ai hiểu tại sao từng đó tuổi rồi mà vẫn có người nở được nụ cười như vậy.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Buổi chiều có vẻ dài hơn. Bốn giờ bắt đầu lất phất mưa. Vẫn giống như mấy ngày trước, chỉ khác là màu xám đổ xuống sớm hơn. Trời thấp và nặng trĩu nhưng những hạt mưa cũng chỉ là mưa bụi. Giá mà có một cơn mưa đầu mùa hạ, có lẽ hôm sau trời sẽ trong xanh cho tới lúc mặt trời lặn và chuỗi ngày u ám lê thê sẽ chấm dứt. Giờ mới đang tháng Hai âm lịch. Còn chục ngày nữa mới sang tháng Ba. Tháng Ba, rét nàng Bân. Phải lâu nữa mới hết tháng Ba.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Buổi tối, ngửa tay trước sân. Vẫn những hạt mưa li ti. Mưa xuân. Mưa cuối xuân. Mùa xuân đã cạn ngày. Ngồi trong nhà không nghe thấy tiếng mưa rơi trên mái nhưng nghe thấy tiếng tí tách của giọt gianh. Đều đều... &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;font size="3"&gt;Chờ đợi...  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;Đêm...&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2307812098/" title="Gothong by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3021/2307812098_506e09bcd1_m.jpg" alt="img" height="166" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt; Ngày hôm nay...&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Nắng vẫn rải vàng và gió vẫn lùa bay tóc. Bước chân vẫn điềm tĩnh xoải đều trên con đường lát gạch đã gập ghềnh bởi thời gian. Qua những ngày đông lạnh giá là những ngày xuân. Xuân không làm vương mưa bụi rưng rưng trên mi mắt, không dính dấp những dấu giày mà vẫn quyến luyến, thiết tha, dịu ngọt. Ngày tháng trôi qua nhanh tưởng như xóa nhòa những ranh giới của mùa. Mùa đôi lúc không là chính mình với những ngày xuân nóng và oi như ngày hạ. Hạ nhiều buổi lành lạnh như thu. Thu đột ngột trở gió như đông về vội. Còn đông, đông lại mưa phùn dai dẳng như lúc mới ra Giêng. Nhiều lúc xuyến xao bởi những khoảnh khắc lạc mùa.   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Tách cà phê trong chiều nâu sóng sánh. Gạt khẽ sợi dây leo khô xác bám hờ bên bậu cửa xuống làm bạn với nền đất im lìm. Ô cửa sổ xanh nhìn ra những vùng rất xanh của trời và của lá. Mấy con chim sẻ lách chách nhảy từ cành cây sang bờ tường dạn dĩ và vô tư như thể chúng là chủ cả khoảng không gian này. Ai đó dẫm lên khoảnh sân rải đầy đá cuội, lạo xạo, nghe rõ cả tiếng guốc bối rối trượt trên những viên sỏi. Gió khẽ cựa mình lật theo vài cánh đào phai.  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Một mình không phải bao giờ cũng cô đơn.   &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Xuân chưa hết !&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Ngày chưa tàn !&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6976407610668286666?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6976407610668286666/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/oan-khuc-cho-ngay.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6976407610668286666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6976407610668286666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/oan-khuc-cho-ngay.html' title='Đoản khúc cho ngày'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm4.static.flickr.com/3021/2307812098_506e09bcd1_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7287851663520406364</id><published>2008-03-01T01:07:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.088+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Nốt nhạc đầu xuân</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Mấy hôm trước về quê, khi quay lại Hà Nội thấy lá xà cừ rụng ào ạt, phủ xanh đường. Mình đã từng nhắc đến sự vội vã của tháng Giêng nhưng sau những ngày về Hà Nội vừa rồi mới cũng phải ngỡ ngàng khi chỉ trong vòng vài ba ngày mà lá sưa dọc phố Phan Chu Trinh đã đổi màu vàng ngợp.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Chờ đợi mãi cũng có được một ngày nắng. Trưa nay mình xách máy ảnh đi dọc phố và chụp được một bức Nốt nhạc đầu xuân cũng khá dễ thương. Dạo này có cơ hội ảnh ọt nhiều, được   chú T động viên nữa (biết thừa là động viên chứ khen khiếc gì) nên cũng hăm hở bấm máy.  Điểm nhấn của bức ảnh nằm chính giữa, chẳng theo bố cục 1/3 nhưng mà mình không biết có nhất thiết phải thế không &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;. &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2300678820/" title="NotNhacDauXuan by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2121/2300678820_12efae252e.jpg" alt="img" height="344" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:left;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Bạn nào tốt bụng góp ý chân thành để mình tiến bộ nhé &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7287851663520406364?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7287851663520406364/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/not-nhac-au-xuan.html#comment-form' title='8 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7287851663520406364'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7287851663520406364'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/03/not-nhac-au-xuan.html' title='Nốt nhạc đầu xuân'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2121/2300678820_12efae252e_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>8</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7542772227055591019</id><published>2008-02-28T15:02:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.089+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Lam lũ</title><content type='html'>&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2297973750/" title="Lam_lu by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3182/2297973750_0dcee72318_o.jpg" alt="img" height="519" width="700" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Bức ảnh trên được chụp và ngày 10 Tết Mậu Tý, khi đứng lơ vơ trước cổng vào Thành Cổ. Trời mưa và lạnh buốt, vẫn đang trong đợt lạnh nhất của Miền Bắc suốt mấy chục năm qua. Hai người phụ nữ này đạp xe nhanh quá, thành ra chỉ kịp bấm được 2 phát sau khi vội vàng điều chỉnh một số thứ của máy ảnh. Ảnh crop chặt nên bị mờ nhưng mình thích màn sương lẫn mưa bụi mờ mờ phía trước con đường.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết &lt;a href="http://farm4.static.flickr.com/3114/2297988456_ceb053f4b7_o.jpg"&gt;ảnh đen trắng&lt;/a&gt; trông có hay hơn không nhỉ?&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7542772227055591019?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7542772227055591019/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/lam-lu.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7542772227055591019'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7542772227055591019'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/lam-lu.html' title='Lam lũ'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8761295952338064820</id><published>2008-02-26T15:53:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.521+07:00</updated><title type='text'>"Cảm hoài" là của Thượng tướng Trần Quang Khải ???</title><content type='html'>&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Ngày thơ đã qua được mấy hôm, nhưng hôm nay tớ suýt lộn cổ từ trên ghế xuống đất khi đọc bài viết &lt;a href="http://www.evan.com.vn/News/doi-song-van-nghe/2008/02/3B9ADCE9/"&gt;"Được điểm trang, nàng thơ vào hội"&lt;/a&gt; của Lưu Hà từ evan.com.vn, vì cái đoạn như sau&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-style:italic;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Ngày thơ Việt Nam 2008 khai cuộc trong âm vang của &lt;em&gt;Cảm hoài&lt;/em&gt; (Trần Quang Khải)&lt;em&gt; &lt;/em&gt;và những vần thơ khác, ngợi ca non sông đất nước.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Chết cha, mình đọc nhầm hay hôm đó mình nghe nhầm? &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;      &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hoảng quá, tớ vào Google thì ôi thôi, nhiều bài viết vô cùng hoa mỹ về ngày thơ Việt Nam lần thứ 6, báo nào cũng đăng y chang nội dung là bài &lt;em&gt;Cảm hoài&lt;/em&gt; của Trần Quang Khải được đọc trong lễ khai mạc ngày thơ VN lần thứ 6. Từ &lt;a href="http://www.vannghequandoi.com.vn/Home/Newsdetail.aspx?news=40&amp;amp;catid=40&amp;amp;id=815"&gt;Tạp chí Văn nghệ quân đội&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.vovnews.vn/?page=109&amp;amp;nid=60208"&gt;VOV New&lt;/a&gt;, đến &lt;a href="http://www.vnanet.vn/TrangChu/VN/tabid/58/itemid/236907/Default.aspx"&gt;Thông tấn xã Việt Nam&lt;/a&gt;, &lt;a href="http://www.vietimes.com.vn/vn/nhietkevanhoa/4531/index.viet"&gt;VietnamNET&lt;/a&gt;  tất thảy đều như nhau. Tìm mỏi mắt cũng không ra bài nào viết là "Tụng giá hoàn kinh sư". Theo tớ biết, &lt;em&gt;Cảm hoài&lt;/em&gt; là bài thơ của Đặng Dung, một bài có tên na ná nữa là &lt;em&gt;Thuật hoài&lt;/em&gt; của Phạm Ngũ Lão, đều đã có mặt trong sách giáo khoa phổ thông trung học. Trần Quang Khải cũng có 2 bài thơ "cảm" nhưng là &lt;em&gt;Xuân nhật hữu cảm I&lt;/em&gt; và &lt;em&gt;II&lt;/em&gt;. Hay Trần Quang Khải có bài thơ &lt;em&gt;Cảm hoài&lt;/em&gt; nào nữa? Nhưng bài thơ ngũ ngôn t&lt;span&gt;ứ&lt;/span&gt; tuyệt học thuộc lòng từ hồi cấp 3 ấy, chỉ xướng lên thôi là đã không thể lẫn vào đâu, làm sao thành bài &lt;em&gt;Cảm hoài&lt;/em&gt; được&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Đoạt sóc Chương Dương độ&lt;/em&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cầm Hồ Hàm Tử quan&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Thái bình tu trí lực&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vạn cổ thử giang san&lt;/em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Dịch thơ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Chương Dương cướp giáo giặc&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hàm tử bắt quân thù&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Thái bình nên gắng sức&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Non nước ấy nghìn thu&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;(Bản dịch của Trần Trọng Kim)&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Giữa cái không khí nhốn nháo, nghe được tiếng đực tiếng cái của người dẫn, khách thơ chen lấn xô đẩy nhau dòm đoàn rước kiệu thơ, tớ thấy một võ tướng cùng lính tráng hộ tống một chiếc kiệu đi vào, rối hai vị quan văn (hay thái giám không rõ nữa &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;) giữ tấm vải để vị võ tướng kia đọc. Theo ngu ý của tớ thì đấy là đoạn minh họa Trần Quang Khải phò giá về kinh và cũng là thời điểm ông làm bài thơ Tụng giá hoàn kinh sư này. Vị võ tướng kia chính là Thượng tướng Trần Quang Khải. Chắc chắn người đó không phải là vua rồi vì vua phải ngồi kiệu chứ ai lại để kiệu bỏ không mà đi bộ, mới lại, vua đời nào đi &lt;span&gt; &lt;/span&gt;xướng thơ của quần thần một cách trang trọng thế. Tất nhiên lại càng không phải vị võ tướng khác vì chả ai dở hơi xây dựng kịch bản minh họa vô nghĩa như vậy. Thế nên tớ tin rằng ông đấy là ông Trần Quang Khải, bài thơ đấy là bài "Tụng giá hoàn kinh sư".&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Thú thật, tớ không nhớ nổi người dẫn chương trình giới thiệu tên bài thơ là gì nên không dám kết luận là do giới thiệu sai nên nhà báo ghi lại sai hay các nhà báo tự bịa ra như thế. Ô, nhưng mà nghĩ ra rồi nhé, hôm đó trời nắng quá, các nhà báo phơi nắng lâu, bị cảm, mà cảm những mấy lần nên mới thốt lên là "cảm hoài". Chắc vậy! &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8761295952338064820?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8761295952338064820/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/hoai-la-cua-thuong-tuong-tran-quang.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8761295952338064820'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8761295952338064820'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/hoai-la-cua-thuong-tuong-tran-quang.html' title='&amp;quot;Cảm hoài&amp;quot; là của Thượng tướng Trần Quang Khải ???'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8415478368124947765</id><published>2008-02-25T17:20:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.089+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Sang ngang</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=Chiatay_s.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/Chiatay_s.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Thế là người đã sang ngang &lt;br /&gt; Lòng tôi giờ đã mang thêm nỗi sầu&lt;br /&gt; Thuyền giờ cập bến ở đâu?&lt;br /&gt; Nhẫn đeo mấy chỉ qua cầu chẳng rơi&lt;br /&gt; Áo kia dù vạt buông lơi&lt;br /&gt; Liều thân cởi chết chả chơi, dại gì&lt;br /&gt; Thôi người cũng một lần đi&lt;br /&gt; Thôi tôi cũng phải chia ly một lần&lt;br /&gt; Dẫu rằng dạ có tần ngần&lt;br /&gt; Lòng như tơ rối muôn phần xót xa&lt;br /&gt; Nhủ rằng ngày cũ đã qua…&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8415478368124947765?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8415478368124947765/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/sang-ngang.html#comment-form' title='3 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8415478368124947765'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8415478368124947765'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/sang-ngang.html' title='Sang ngang'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>3</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-701607416568121378</id><published>2008-02-21T23:18:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.467+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><title type='text'>Ngày thơ Việt Nam lần thứ 6</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2281275627/" title="NgayTho by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2266/2281275627_893be13301.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Nghe nhiều, hóng hớt nhiều, cũng đã từng bị rủ rê nhiều hơn 1 lần đi xem Ngày thơ Việt Nam nhưng hôm nay là lần đầu tiên thực sự mình được chứng kiến một ngày hội của các nhà thơ. Quả đúng là một ngày hội bởi lẽ ngày thơ thật tưng bừng vì âm thanh sôi động của màn khai mạc, của phần trình diễn thơ trẻ, của khách tham dự. Không khí nhộn nhịp thấy được ngay từ quầy bán vé, rất nhiều người đã tíu tít chụp ảnh từ cổng làm cho mình, mặc dù vô cùng tôn trọng việc chụp ảnh vẫn phải đi xe len lỏi ngang qua ống kính của những người khác để tới được bãi gửi xe.  Có lẽ rằng trời không phụ lòng các nhà thơ khi vén mây rọi nắng xuống Hà Nội vào sáng ngày rằm tháng Giêng. Nhưng có lẽ sự nhiệt tình của những người yêu thơ mới thực sự đổ lửa xuống sân Thái Học - Văn Miếu.  Sau tiếng trống khai mạc ngày thơ của nhà thơ Hữu Thỉnh là phần rước kiệu thơ khá hoành tráng và phần thể hiện thơ của Thượng tướng Trần Quang Khải  (giả) rất trang trọng. Hết phần đọc thơ, đoàn kiệu rút lui. Người chen người, tìm một chỗ tốt chụp ảnh cực khó. Khi đã quyết định leo lên đứng cạnh con sư tử đá giữa sân rồng thì bị gọi sang xem trình diễn thơ. Thế là mình từ bỏ cái sáng kiến mà nếu như thực hiện thì có lẽ "Ta là một là riêng là thứ nhất, không có ai bè bạn nổi cùng ta".&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2282066866/" title="KhaiMac by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3056/2282066866_769741f79e.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;font size="2"&gt;Chủ tịch hội nhà văn Hữu Thỉnh nổi trống khai mạc&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2281275913/" title="TranQuangKhai by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3148/2281275913_1837f1e4e2.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;"Thượng tướng Trần Quang Khải" đọc "Tụng giá hoàn kinh sư"&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Phần trình diễn thơ là một sự độc đáo, xét về mặt sáng tạo, dù rằng có những tiết mục thành công lẫn không thành công trong việc chuyển tải. Nhìn chung lại, chỉ có 2 cách thể hiện thơ là tự mình đọc và nhờ người khác đọc. Màn trình diễn vượt trội, ấn tượng nhất là của nhà thơ Dương Tường. Mặc dù ông không hề "trẻ" như chủ đề của buổi trình diễn nhưng sự trẻ trung, sôi nổi, độc đáo ăn đứt các nhà thơ trẻ khác. Nếu kể đến sự truyền cảm, mình đánh giá cao nhất nhà thơ Hoàng Hưng. Ông tự đọc thơ, chất giọng ấm áp, diễn đạt được đúng cung bậc cảm xúc của thơ mình.&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2281283475/" title="DuongTuong by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3037/2281283475_c4990a92d7.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Phần trình diễn độc đáo của nhà thơ Dương Tường&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;Hai tiết mục nữa cũng tạo được thiện cảm và sự yêu mến của người xem là phần trình diễn của nhạc sĩ Nguyễn Vĩnh Tiến và nhà thơ Đoàn Văn Mật. Dáng dấp Nguyễn Vĩnh Tiến trên sân thơ không cổ điển như thơ anh mà hiện đại với cái đầu gần như húi cua. Đoàn Văn Mật thì ngược lại, trông anh hiền lành, hơi rụt rè trong trang phục áo the khăn đóng biểu diễn cùng nghệ sĩ Thanh Ngoan.    &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2282075240/" title="DoanVanMat by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3040/2282075240_80154eb30f.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Nhà thơ ĐoànVăn Mật (ngoài cùng bên trái) nghệ sĩ ưu tú Thanh Ngoan (áo xanh)&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Một phần trình diễn cũng khiến khán giả đổ xô tới sát sân khấu, chỉ kém "hot" so với nhà thơ Dương Tường là Vi Thùy Linh. Mình dám khẳng định lý do duy nhất là người ta mò mò với cô gái mới được kết nạp vào hội nhà văn cuối năm 2007 vừa rồi. Cách thể hiện thơ của Vi Thùy Linh không có gì đặc sắc, có chăng chỉ là tiếng violin của nghệ sĩ (mình không biết tên) vớt vát lại. Giọng khàn khàn của Linh không hợp với bài thơ, bộ váy trắng muốt bị "lỗi kỹ thuật" nên đổ một bên vai áo xuống thành cái dải lượt thượt làm cho Linh rất lúng túng khi biểu diễn. Một điều may mắn là Linh không có đoạn quay lưng về phía khán giả như nhóm Lá Trầu, nếu không thì sẽ có loạt ảnh còn nóng bỏng hơn cả Britney hay Paris Hilton với chiếc váy xẻ sau quá tay tới tận ngang thắt lưng. Đa số các nhà thơ trình bày có sự phụ họa của các nghệ sĩ đàn, hát hoặc múa. Một số ít người đọc thơ "chay" và họ cũng không có khả năng diễn cảm thơ của mình.&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2282075382/" title="ViThuyLinh by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2266/2282075382_81fd930b02.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Trình diễn thơ của Vi Thùy Linh&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Nối tiếp phần trình diễn thơ là các tiết mục ca nhạc nhưng mình không xem vì lúc đó đã trưa rồi. Trời vẫn nắng gắt, vã cả mồ hôi sau mấy tiếng phơi nắng thưởng thức thơ. Đã thấy mệt vì thơ. Mình đi thăm các bàn thơ. Lúc này chỉ còn mỗi bàn thơ của Vi Thùy Linh với một số tập thơ. Linh ký tặng và bán với giá 50.000/cuốn kèm ký tặng. Giá bìa là 45.000đ nên suy ra giá chữ ký là 5000đ. Thực ra, thơ Linh không phải bài nào cũng lồng hình ảnh "thơ cấp 3", có những bài đọc rất hay, thế nên mình cũng cố mua một cuốn để tham khảo. Nếu biết rằng giá 5000đ/ chữ ký, mình sẽ thẳng thừng đề nghị Linh cứ bán cho mình tập thơ trắng trẻo, "o-ri-zin" với giá "o-ri-zin".&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2281276071/" title="HipHop by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3205/2281276071_7373bdd84b.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Màn hip hop của nhóm Big Toe&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Ra về khi máy ảnh báo còn 1 kiểu duy nhất. Đường quanh khu vực Quốc Tử giám tắc nghẹt. Đúng là tắc đường vì thơ. Thơ Việt Nam vẫn còn rất nhiều người quan tâm đấy chứ nhỉ? Mình thấy cũng không phí nửa ngày phép. Rất có thể sang năm mình sẽ lại đi tiếp.&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2282091978/" title="DSC_6684 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2239/2282091978_0476e0809b_m.jpg" alt="img" height="240" width="159" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Đón xem phóng sự ảnh Ngày thơ Việt Nam lần thứ 6.&lt;/em&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-701607416568121378?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/701607416568121378/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/ngay-tho-viet-nam-lan-thu-6.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/701607416568121378'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/701607416568121378'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/ngay-tho-viet-nam-lan-thu-6.html' title='Ngày thơ Việt Nam lần thứ 6'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2266/2281275627_893be13301_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2494380060309905660</id><published>2008-02-20T13:12:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.460+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='lanman'/><title type='text'>Tiễn chân</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=DSC_3883.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/DSC_3883.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Chiếc xe lướt đi trong đêm bỏ lại những chấm đèn vàng loang loáng phía sau. Con đường đê dài, hẹp và uốn lượn như xiết chặt thêm cái heo hút của đêm đông. Người phụ nữ trở nên im lặng cuối đoạn đường, không cởi mở bắt chuyện với lái xe như lúc mới lên nữa. Bà chăm chú nhìn về phía trước, nơi chiếc cầu vượt nguy nga hiện ra rõ dần trong khoảng sáng đèn điện cao áp lung linh. Người ta vẫn nói "đi xa về gần" nhưng lần này đi sao mà thấy chóng. Đành rằng bà xa nửa gia đình để đến với nửa còn lại và sẽ sớm trở về nhưng khoảnh khắc chia ly vẫn cứ ngậm ngùi. Trong xe tối quá, qua gương bà không nhìn được con gái nhưng bà cảm nhận được cô đang hướng về phía cửa. Bà hình dung ra đôi mắt sâu hút,  cái sống mũi cao, đôi môi cong đầy đặn cho đến nước da trắng trẻo giống bố đến tuyệt đối.  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;      Chiếc xe con dừng ở cửa A2 sân bay Nội Bài. Hành lý của bà chỉ gồm một chiếc vali vừa vặn 30kg và một chiếc túi xách gọn gàng. Người đàn ông với vẻ mặt nghiêm nghị, chồng bà, đẩy chiếc va li qua cửa, theo sau là cô con gái với vóc dáng mảnh mai đeo túi trên vai. Bà xách chiếc cặp nhỏ của chồng. Thủ tục gửi hành lý chỉ mất 30 phút trong đó chủ yếu là thời gian xếp hàng đợi. Giờ chỉ còn qua cửa kiểm soát an ninh là bà sẽ vào phòng chờ, cũng có nghĩa là bà sẽ phải tạm biệt chồng con từ lúc này. Chồng bà chạy tới chỗ anh chàng sĩ quan để xin ưu tiên được cùng bà vào qua một trạm nữa. Còn lại hai mẹ con.Gương mặt không rõ là buồn hay thản nhiên, ánh mắt lảng tránh, cô gái nhẹ nhàng ôm lấy bà, cái ôm dài hơn, chặt hơn thường lệ. Lâu lắm rồi bà mới có dịp cảm nhận hơi ấm từ con gái. Bất chợt trong đầu, bà nghĩ đến ngày trở về, sẽ lại được ấm áp như thế. Sống mũi bà cay cay nhưng đôi mắt hằn những vết nhăn vẫn long lanh một nụ cười. Con gái bà cũng khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên kể từ lúc cô về nấu cơm chiều cho cả nhà ăn trước khi lên đường.   &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;     Chồng bà đã quay lại. Ông vui vẻ bảo con gái đứng chờ rồi dắt bà vào. Bà nhìn cô thêm một lần nữa nhưng ánh mắt cô chỉ lướt qua. Bà biết con gái sẽ không khóc, vì cô giống bà hồi trẻ, ít khóc. Cô đã nức nở trong vòng tay mẹ, khi còn bé. Và bà, tuổi xế chiều, cũng đôi lần gục trên vai con gái, chỉ với con gái.  Mẹ sẽ rất nhớ hai bố con! Bà muốn nói với con gái như thế, thành tiếng, sao cứ nghèn nghẹn ở cổ.  Thấp thoáng bóng cô xa dần lẫn vào giữa đám đông nhưng dường như có một ánh mắt vẫn đang hướng về phía bà, đăm đắm.&lt;/font&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2494380060309905660?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2494380060309905660/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/tien-chan.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2494380060309905660'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2494380060309905660'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/tien-chan.html' title='Tiễn chân'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2261491372839129696</id><published>2008-02-17T00:04:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.089+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Hoa cải tháng Giêng</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt; Hoa cải cúc tháng Giêng&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2269390258/" title="DSC_5972 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2020/2269390258_67d3960629.jpg" alt="img" height="341" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2268599617/" title="DSC_6011 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2402/2268599617_7161f0ed9c.jpg" alt="img" height="341" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2268599907/" title="DSC_5975 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2151/2268599907_0a9d328d29.jpg" alt="img" height="500" width="341" /&gt;&lt;/a&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Bức này được mỗi cái tóc&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2269416288/" title="DSC_6099 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2349/2269416288_206cf7f46d.jpg" alt="img" height="343" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;    &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;P/S: Còn mấy cái ảnh model bị mụn, chờ sửa &lt;/font&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2261491372839129696?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2261491372839129696/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/hoa-cai-thang-gieng.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2261491372839129696'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2261491372839129696'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/hoa-cai-thang-gieng.html' title='Hoa cải tháng Giêng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2020/2269390258_67d3960629_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8713083725965312811</id><published>2008-02-15T19:21:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.391+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='relax'/><title type='text'>Hoa Valentine</title><content type='html'>&lt;span style="text-decoration:underline;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;    &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2266177425/" title="IMG_0060 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2284/2266177425_4e952c7bae.jpg" alt="img" height="375" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bình luận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hoa thơm bán một đồng mười &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Hoa tàn nhị rữa giá đôi lạng vàng&lt;/em&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8713083725965312811?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8713083725965312811/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/hoa-valentine.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8713083725965312811'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8713083725965312811'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/hoa-valentine.html' title='Hoa Valentine'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2284/2266177425_4e952c7bae_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2944377018491013929</id><published>2008-02-13T09:19:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.350+07:00</updated><title type='text'>Hết Tết</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hết Tết! &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Nghe cộc lốc và phũ phàng nhưng là sự thật. Thế là hết được ngủ nướng trong chăn đến khi nào thấy thỏa thích. Thế là hết hẹn hò đàn đúm với bạn bè ăn uống, lang thang, tán phét. Ngày thường hẹn hò nhau rất là khó. Ngày Tết mặc dù ai cũng bận đi chơi nhưng kiểu gì cũng túm được một vài người, gọi số này không được ta gọi sang số khác. Thế là hết những ngày thảnh thơi, chỉ ăn và chơi. Cả năm cắm cúi vào làm việc, học hành, Tết là lý do chính đáng để rũ sạch những mệt mỏi để làm những gì mình thích. Nhưng giờ thì hết rồi! Hết thật rồi!&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;font size="3"&gt;Cái tiêu đề nó cộc lốc thế nên mình cũng chỉ viết được đến thế về cái sự thật như thế mà thôi.&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2944377018491013929?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2944377018491013929/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/het-tet.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2944377018491013929'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2944377018491013929'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/het-tet.html' title='Hết Tết'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3994143065325498139</id><published>2008-02-11T00:06:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.090+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Ông cháu</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt; Có cái ảnh 2 ông cháu yêu quá cơ. "Ông" là cậu mình và "cháu" là cháu gọi mình bằng bác. Thằng cu em con cậu bằng tuổi mình mà đã có 2 nhóc. Đứa lớn hơn 4 tuổi rồi đây này&lt;/font&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2255431880/" title="Ong_chau_2 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2116/2255431880_455d23fa29_o.jpg" alt="img" height="600" width="410" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2255431576/" title="Ong_chau_1 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2016/2255431576_53a8c2cd25_o.jpg" alt="img" width="700" height="478" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3994143065325498139?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3994143065325498139/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/ong-chau.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3994143065325498139'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3994143065325498139'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/ong-chau.html' title='Ông cháu'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-4276978209642938196</id><published>2008-02-08T23:29:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.090+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hanoi'/><title type='text'>Chiều 30</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2246188257/" title="ThapRua_S by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2208/2246188257_ffeac5b152_m.jpg" alt="img" height="240" width="163" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Chiều 30, như những chiều 30 Tết trước, ta lại lang thang trên những con phố Hà Nội để được ngắm nhìn vẻ tĩnh lặng của một Hà Nội quyến rũ. Như con người, đâu phải Hà Nội lúc nào cũng mang một sắc thái vĩnh hằng. Có lúc ồn ào sôi nổi. Có lúc yếu đuối để bị cuốn đi giữa sự chảy trôi của những đổi thay. Có khi lại trầm mặc, dịu dàng, như lúc này đây.  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt; Ta đi qua bao con đường lớn, rẽ vào nhiều con phố nhỏ, đâu đâu cũng thấy vội vã những dáng người nhưng không thể che phủ được sự điềm tĩnh của thời gian trong thời khắc sắp chuyển sang năm mới. Vào những lúc như thế, thời gian trôi thật chậm, bình thản. Giữa bao người, chỉ có ta chậm rãi sóng đôi cùng thời gian, lặng lẽ ngắm nhìn hàng cây xanh lá đã sậm màu chờ ra giêng sẽ nảy chồi xanh tươi mới, ngắm nhìn mặt Hồ Gươm sóng sánh chiều xuân, ngắm nhìn những ngôi nhà không người cửa đã khóa chặt. &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;Chỉ ra Giêng thôi là ngày lại vùn vụt trôi. Ai bảo "ra Giêng ngày rộng tháng dài"? Chẳng phải đâu, giữa lòng Hà Nội, chỉ có tháng Giêng vội vã vươn lên của những mầm cây, tháng Giêng vội vã khởi đầu những ước mơ, những dự định đã nung nấu từ năm trước. Hàng triệu người Hà Nội sẽ lại chạy đua với thời gian. Và lúc đó, liệu ta có theo dòng cuốn ấy không? Hay vẫn cứ yên lặng, chậm rãi đếm tháng, đếm mùa, đếm năm? Ôi, thật dại khờ khi con người thách thức với thời gian. Ta vẫn mãi là một kẻ dại khờ !?  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;Kia là những hành khách chờ những chuyến xe buýt cuối cùng trong năm. Kia là những người bán nước trà vỉa hè đang thu dọn sạp. Kia là những chị nhân viên công ty môi trường đẩy những chuyến xe lặc lè thu gom rác. Trời đã chạng vạng tối, họ rất vội, mong sao sớm trở về nhà đón giao thừa. Chỉ một lúc nữa thôi đường phố Hà Nội sẽ cô đơn nhất trong năm vì ai cũng sẽ về tổ ấm. Ai cũng mong mỏi phút giây sum họp trong bữa cơm Tất niên với những người thân. Ta cũng chỉ chia sẻ nỗi cô đơn với những con đường thêm chút nữa bởi ta cũng sẽ trở về nhà. Tuần hương mẹ thắp lúc ta mới đi chắc đã phải thay bằng tuần hương khác. Hà Nội đã lên đèn, sắc vàng rọi dọc phố liệu có làm Hà Nội ấm áp hơn? Con người ai chẳng có lúc phải nếm trải nỗi cô đơn, phố Hà Nội cũng thế thôi, mỗi năm trải qua một lần để cùng con người đồng cảm. Phải thế không Hà Nội?&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/div&gt; &lt;br /&gt;    &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2248088126/" title="HaNoi_dem by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2253/2248088126_0f919de554.jpg" alt="img" height="331" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:right;"&gt; &lt;em&gt;- Chiều 30 Tết xuân Mậu Tý -&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-4276978209642938196?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/4276978209642938196/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/chieu-30.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4276978209642938196'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/4276978209642938196'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/chieu-30.html' title='Chiều 30'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2208/2246188257_ffeac5b152_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3282105667724456302</id><published>2008-02-07T13:46:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.090+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Weather man</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt; Sau những em gái xinh đẹp dẫn chương trình dự báo thời tiết, bỗng dưng xuất hiện một "weather man" rất điển trai. &lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;"Weather man&lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;" này trên TV rất điệu và đôi lúc mình cảm thấy "yếu đuối" quá. Ấy thế mà chiều hôm qua, 3o Tết, khi đang lang thang dạo phố thấy anh ấy trên Bờ Hồ ghi hình. Ồi, trông đàn ông hơn trên TV nhiều, đẹp trai, cao ráo, lắm nhé.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Sau bài chúc mừng năm mới, đây là bài đầu tiên của blog, mình quyết định mở hàng một chủ đề về trai, mà trai đẹp đấy, để lấy may &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt; ! Hy vọng năm nay có anh giai nào đó lọt vào ống kính của mình hoặc mình lọt vào ống kính của trai nào cũng được  &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  Đầu tiên là anh ấy mặc áo măng tô dài&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2247460883/" title="DSC_5358 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2276/2247460883_c7cbc07c1d_o.jpg" alt="img" height="602" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Sau đó bỏ ra, mặc veston&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2247460739/" title="DSC_5362 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2101/2247460739_c48e9c6be0_o.jpg" alt="img" height="602" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Chán rồi thì lại mặc vào&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2248255466/" title="DSC_5373 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2366/2248255466_38b0c340bb.jpg" alt="img" height="332" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Cuối cùng chả biết là cởi ra hay mặc vào, mình chụp cái này xong thì đi về trước&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2247482859/" title="DSC_5380 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2077/2247482859_31558cb2ec_o.jpg" alt="img" height="602" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Lúc không ghi hình (lúc cởi áo ra và mặc áo vào ấy), thấy mình giơ máy lên chụp, anh chàng cứ liếc trộm. Chính ra mình nên hỏi địa chỉ liên lạc để gửi ảnh cho anh ấy vì mặc dù được ghi hình nhiều thế, chắc gì anh ấy đã có ảnh đẹp &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2248277022/" title="DSC_5360 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2116/2248277022_418ca309b6_o.jpg" alt="img" height="602" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;P/S: Có mấy cái ảnh mình bắt chước các hãng báo lớn, phệt cái bản quyền to tướng vào giữa tấm ảnh cho nó nổi và để không thằng hãng nào xào lại trắng trợn được. Ớ, mà mình cũng chưa biết tên anh chàng này đâu nhé.&lt;/font&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3282105667724456302?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3282105667724456302/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/weather-man.html#comment-form' title='5 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3282105667724456302'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3282105667724456302'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/weather-man.html' title='Weather man'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2366/2248255466_38b0c340bb_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>5</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8350848475405300609</id><published>2008-02-07T01:12:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.091+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='tet'/><title type='text'>Đào hoa tiếu đông phong</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt; Năm nay trời lạnh tê tái, lại kéo dài nên hoa đào khó nở. Đa số những bông hoa đào không có màu sắc đỏ thắm như những ngày ấm áp. Chiều nay, 30 Tết, sau khi đã thu xếp việc nhà, mình đi ra đường chụp ảnh. Việc đầu tiên là ra lăng Bác chụp hoa đào vì kể từ khi ngửi thấy mùi tết, mình chưa chụp được bức ảnh nào cả. Hoa đào ở Lăng Bác rất đẹp, vẫn nở đều đặn như mọi khi. Mình đưa lên đây mấy bức để mọi người cảm nhận không khí Tết và cũng là những bức ảnh chúc mừng năm mới.  &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2246104957/" title="HoaDao_3 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2064/2246104957_aabe9a055e.jpg" alt="img" height="365" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2246104947/" title="HoaDao_1 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2089/2246104947_e5d9d477bb.jpg" alt="img" height="341" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2246104951/" title="HoaDao_2 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2187/2246104951_ecca2252a1.jpg" alt="img" height="356" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8350848475405300609?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8350848475405300609/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/ao-hoa-tieu-ong-phong.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8350848475405300609'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8350848475405300609'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/ao-hoa-tieu-ong-phong.html' title='Đào hoa tiếu đông phong'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2064/2246104957_aabe9a055e_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1189961754705095280</id><published>2008-02-05T22:17:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.189+07:00</updated><title type='text'>Chuyện cưa</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt; - Chị ơi, cưa đi!&lt;br /&gt;    - Cưa à, nhưng mà liệu có ổn không?&lt;br /&gt;    - Ổn chứ, em thấy được đấy !&lt;br /&gt;    - Nhưng mà chị thế này, ai lại... cưa&lt;br /&gt;    - Bà ơi, của bà đấy, bà không cưa thì tôi cưa chắc? Tôi cưa xong, bà đừng có sờ mó gì vào nữa nhé? &lt;br /&gt;    - Ấy không, để chị. Nhưng mà cứ ngài ngại sao ấy. Thế chị có làm được không? &lt;br /&gt;    - Được, yên tâm đi chị, em đã ngắm rồi. Em sẽ giúp sức. Ngon lành cành đào thế kia mà. Mới lại, chị không động tay vào thì chả có ai động vào đâu. &lt;br /&gt;    - Ờ, vậy để chị thử xem sao. Liều một phen vậy ! &lt;br /&gt;    - Phải thế chứ. Chị em chỉ cần làm vài đường cơ bản là... phựt... xong béng !  &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    Thôi thì một liều ba bảy cũng liều, thử cưa phát xem có ra môn ra khoai gì không? Cả nhà cổ vũ tớ nhé &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    Ngon lành chưa, nhưng mà tớ không cưa thì cũng chả ai thèm cưa&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2244438892/" title="IMG_0128 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2017/2244438892_46abdeb331.jpg" alt="img" height="375" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;    Em giữ, chị cưa, không được mới là lạ&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2244491294/" title="IMG_0127 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2328/2244491294_24a9db41cb.jpg" alt="img" height="375" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;     &lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;Cưa cứ rầm rầm như thế này mà không được nữa thì thôi đấy&lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;    &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;/font&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2244491298/" title="IMG_0133 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2221/2244491298_2f65e2b6b4.jpg" alt="img" height="375" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:left;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Theo mọi người, liệu có ... đứt không và có bao nhiêu người trả lời giống bạn?  &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;font size="3"&gt; Một chầu cafe cho người có câu trả lời chính xác nhất và sớm nhất &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;    &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1189961754705095280?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1189961754705095280/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/chuyen-cua.html#comment-form' title='7 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1189961754705095280'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1189961754705095280'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/chuyen-cua.html' title='Chuyện cưa'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2017/2244438892_46abdeb331_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>7</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2833169492680557390</id><published>2008-02-02T23:39:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.155+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><title type='text'>Trà và cà phê</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/67.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Hôm nay vẫn lạnh dù có chút nắng le lói cuối chiều xiên ngang những con phố. Ăn vội bát cơm tối trước bữa để đi chúc Tết họ hàng cho sớm. Đến cửa hàng bán quần áo của dì, giở gói cà phê bỏ sẵn trong túi ra, xin ít nước nóng rồi cứ ôm lấy tách nước mà nói chuyện. Cái thú nói chuyện hàn huyên, tâm sự mà ngồi thưởng thức đồ uống quen thuộc chỉ cần nghĩ đến thôi là đã thấy thích rồi. Chín rưỡi tối qua nhà chú, được mời cốc nước chè nóng, vừa uống vừa xuýt xoa bởi chè ngon uống vào lúc đang lạnh.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Nhớ hồi học lớp 3, tức là khoảng 9 tuổi, bố hay uống cà phê. Thường thì bố pha nước đầu thật đặc rồi nước thứ 2, gọi là nước sái, cho nhiều đường, dành cho mình. Màu nước nâu đen trong vắt đẹp mắt đã hấp dẫn mình từ độ ấy. Kể từ khi biết tự pha, mình quen uống cà phê đặc. Rồi mỗi buổi sáng, bố pha một cốc nhiều sữa dành cho bố, một chén ít sữa dành cho con gái, uống xong, cả hai bố con cùng đi làm. Nghĩ lại ngày xưa mới thấy thời gian đã hỏi thăm tới sức khỏe bố, bố không còn uống được cà phê đen cũng như không uống vào buổi tối vì dễ mất ngủ.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Khi mình bắt đầu học đại học, mỗi buổi chiều chủ nhật thảnh thơi, bố pha trà mạn, rót ra hai chén rồi gọi con gái, hai bố con cùng uống. Không hàn huyên chuyện gì, chỉ hỏi han tình hình học hành mấy câu rồi cả hai lặng lẽ uống hết ấm trà. Ngay lúc ấy, mình không cảm nhận được hết hương vị trà cũng như sự quý giá của những buổi chiều chủ nhật êm dịu đó. Mãi sau này, khi những khoảng thời gian rảnh rỗi của hai bố con gần như không trùng nhau nữa, kể cả vào chiều chủ nhật, mình mới thấy hết được vị ngon của chén trà, mới nhớ cái hương vị chát đắng khi mới chạm đầu lưỡi nhưng xuống đến cổ họng thì ngọt đậm và còn đọng lại rất lâu của những ngày nào. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Chưa bao giờ thấy bố pha trà hay cà phê rồi gọi anh trai mình. Mình phát hiện ra rằng hồi còn đi học, anh mình chỉ quan tâm đến những cuốn sách khoa học tự nhiên, sau đó có quan tâm đến kinh tế, chính trị, xã hội một chút nhưng tuyệt nhiên không động chạm gì đến những sách về văn học. Còn mình thường lục tung đám sách của bố và ông nội, toàn những sách văn học cổ và triết học Trung hoa. Thỉnh thoảng mình nhờ bố giải nghĩa cho những câu chữ Hán khó hiểu, những điển tích không rõ ràng. Phải chăng vì thế bố nghĩ rằng mình đồng cảm được cái thú thưởng ngoạn tao nhã ấy hơn là anh trai? Bây giờ anh trai cũng uống cafe, trà nhiều và khá sành nhưng bố vẫn chỉ pha trà và cà phê cho con gái. &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman, Times, serif;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;Đôi lúc bố có thể cằn nhằn khi con gái nhờ việc gì đó nhưng nếu nhờ bố pha cà phê hoặc xin một chén trà thì bao giờ cũng là thái độ vui vẻ kèm một câu bông đùa: “Vâng, tôi xin phục vụ cô”.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2833169492680557390?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2833169492680557390/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/tra-va-ca-phe.html#comment-form' title='4 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2833169492680557390'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2833169492680557390'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/02/tra-va-ca-phe.html' title='Trà và cà phê'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>4</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2532632045964309711</id><published>2008-01-31T23:00:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.082+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='mylife'/><title type='text'>Ngày 24 tháng Chạp</title><content type='html'>&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;Hôm nay có mấy sự kiện nho nhỏ. Mình sẽ không viết văn vẻ mà liệt kê cô đọng ở dưới đây :D&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;1. Sáng nay công chức mẫu mực không ăn sáng ở cơ quan mà ăn từ nhà. Trong khi mọi người ăn thì mình nhấm nháp tách cafe &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;2. Mọi hôm thì ngồi thu lu ở cơ quan và đi bộ đi ăn loanh quanh đó. Trưa nay lao ra đường, vừa mưa vừa rét, để về nhà ăn cơm. &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/31.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;3. Được xem chị Thu Huyền (vợ ca sĩ tấn Minh) và anh Việt Hoàn hát. Chị Thu Huyền xinh nhưng mà đánh phấn dày quá, mặt trông như ma nơ canh, xấu cả đi. Anh Việt Hoàn thì bé xinh xinh. Lúc anh ấy vào cửa, trông thấy quen nên mình nhoẻn cười một cái, anh ấy cũng lịch sự cười lại. Mình có mang máy ảnh nhưng mà bận rộn quá nên không có thời gian chụp 2 anh chị. Anh Việt Hoàn trông rất giống bạn K trên ảnh. Suýt nữa tưởng bạn ấy đến chỗ mình hát (vì thấy bạn này cũng đi hát hò kinh phết &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;), may mà nhớ ra đấy là ca sĩ chuyên nghiệp mới lại có vẻ không "mẫu" bằng bạn ấy &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/21.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;4. Được mọi người nhìn chăm chú phát ngượng, chỉ vì mình bê cái khay quà đựng giải thưởng (làm mình cứ tưởng nhìn mình thật). &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/16.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;5. Ăn tối đói gần chết vì có được ăn gì đâu. Xong việc thì mọi người ăn gần xong rồi, chả lẽ ngồi lại đánh chén một mình &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/46.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;6. Ngồi ở cafe Thái hóng gió và uống kakao thay cafe (vì đói mà uống cafe chắc tiêu luôn). &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/57.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;7. Lượn qua hồ Thiền Quang 1 vòng nhưng không thấy rét mấy. &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/15.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;8. Buồn ngủ và chuẩn bị đi ngủ :D   &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/37.gif" alt="img" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2532632045964309711?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2532632045964309711/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/ngay-24-thang-chap.html#comment-form' title='12 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2532632045964309711'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2532632045964309711'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/ngay-24-thang-chap.html' title='Ngày 24 tháng Chạp'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>12</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1437826145257988753</id><published>2008-01-29T13:55:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.023+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hanoi'/><title type='text'>Nhớ Hà Nội</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=Ms_Daisy_.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/Ms_Daisy_.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hà Nội những ngày giáp Tết. Thời khắc chuyển qua năm mới được tính bằng ngày. Những ám ảnh về thời gian lẩn khuất trên blog của bạn bè, và của chính mình. Đi ngoài đường thấy cuộc sống trôi như lũ cuốn. Dòng người tấp nập trên con đường một chiều chẳng ai ngoái lại, chẳng đủ thời gian để tâm tới phía sau khi phía trước nghìn nghịt người vẫn đang thẳng tiến. Lịch liên hoan tất niên được sắp xếp sít sao đến từng buổi, giữa gia đình, bạn bè và đồng nghiệp.     &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/54.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;Hà Nội vẫn cứ lạnh, lạnh đến nỗi cây lá cũng phải thu mình. Càng lạnh lại càng nhớ ! Nhớ Hà Nội ! Nhớ điên cuồng ! Nhớ như một kẻ si tình đang yêu ! Nhớ như xa Hà Nội ngàn vạn cây số, trong khi mình đang ở ngay giữa Hà Nội. Nhớ những trưa tháng Năm lá rụng ngập đường, tưởng như mùa Thu đang ở ngay bên cạnh. Nhớ những ngày tháng Chín lại thèm cái lành lạnh của đầu đông. Và rồi Đông đang ở đây, chạm vào đâu cũng thấy cái lạnh mùa đông, thì lại mong chút nắng. Giữa những ngày rét tê tái, có buổi tối thèm nhấm nháp một tách cafe nóng trong quán vắng. Thế là dù  lạnh căm căm vẫn dắt xe ra khỏi nhà. Quán mang tên "Hà Nội phố" mà bài trí không mang chút gì gợi đến Hà Nội. Nhưng ấm áp ! Tiếng violin và piano kéo khách vào cái da diết của Hà Nội một thời xa xưa, khiến người nghe run run vì giá buốt thấm trong từng hạt mưa phùn, ngấm vào da thịt. Lạ rằng không thèm một vòng tay mà đáng lẽ ra trong khung cảnh ấy, bất cứ một kẻ cô đơn nào cũng khát khao. Con đường quanh hồ Thiền Quang đóng băng cảm giác của những kẻ lữ hành. Không cảm nhận được gì hết ngoài cái lạnh. Trở về nhà lúc hết ngày trong cảm giác đuợc thỏa mãn cái thú lang thang giữa một ngày đông rét mướt, được nhấm nháp tách cafe từ nóng sang nguội, thấy lạnh, thấy ấm, thấy băng giá, thấy bóng mình trải dài trên con đường vắng ngắt, thấy được add vào yahoo list, thấy lòng kiêu hãnh bị lung lay, thấy nhiều cảm xúc thú vị.       &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/54.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;Ngoài kia gió vẫn lùa cây nghiêng ngả nhưng hình như trời đang hửng nắng !&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt; &lt;a href="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/?action=view&amp;amp;current=HoangLan1.jpg" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://i44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/HoangLan1.jpg" alt="img" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;   &lt;br /&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;color:rgb(96,191,0);font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="2"&gt;&lt;em&gt;Hoa hoàng lan - Gợi nhớ những ngày đầu đông còn ấm nắng&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/54.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/em&gt;&lt;/font&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1437826145257988753?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1437826145257988753/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/nho-ha-noi.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1437826145257988753'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1437826145257988753'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/nho-ha-noi.html' title='Nhớ Hà Nội'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6014855976168956833</id><published>2008-01-27T23:47:00.000+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:53.006+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='vantho'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><title type='text'>Cây cải đắng quên lòng mình đang đắng...</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/16259278@N07/2096715363/" title="DSC_4240 by thuta_niit, on Flickr"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2362/2096715363_3a84f1ffd6_m.jpg" alt="img" height="164" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;  &lt;br /&gt;   &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;   &lt;div style="text-align:right;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Tặng P.H.Đ.&lt;/em&gt;   &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;em&gt;Trăm hoa đua nở tháng Giêng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Có bông hoa cải nở riêng tháng mười&lt;/em&gt; &lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="1"&gt;(Ca dao)&lt;/font&gt;  &lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;Cũng như nhiều người khác, tôi biết đến hoa cải nhờ bài thơ của Nghiêm Thị Hằng  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;em&gt;Có một mùa hoa cải&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Nở vàng bên bến sông &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Em đang thì con gái&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Đợi anh chưa lấy chồng  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đôi lúc, trong những nỗi  nhớ mong khắc khoải, tôi cũng đã nghĩ mình là một bông hoa cải cô đơn. Để rồi một ngày vượt qua mọi sự ngại ngần giữa tiết trời hanh và nắng gắt, trên con đường cửa ngõ thành phố bụi mờ, tôi đi tìm vườn cải. Chẳng phải là một vườn cải bên sông thơ mộng như tôi hình dung, những cây cải cao vượt đầu người, gợi lên vẻ hoang dại hơn là cảm giác bình lặng. Tôi hiểu ra rằng mọi loài hoa, đẹp hay xấu đều là sự cảm nhận của của riêng mỗi người trong đó chất chứa đầy cảm xúc. Nếu người ta đồng cảm, những hình ảnh ấy sẽ gắn chặt vào tâm hồn, sẽ cứ mãi lung linh. Chẳng thế mà ngày xưa Nguyễn Bính viết về cảm giác của cô gái trong bài “Mưa xuân” đi trên cùng một con đê mà khác nhau.  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Là thi sĩ của đồng quê, thơ Nguyễn Bính có hình ảnh nhiều loại hoa nhưng ông không quên vườn cải. Cuối bài thơ “Hết bướm vàng” là một câu hỏi treo lơ lửng mãi, đeo đẳng một sự ngậm ngùi, nuối tiếc tháng năm cũ, với mối tình đơn phương lấy vạt cải làm cầu nối tình yêu của chàng trai:&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;em&gt;Em đã sang ngang với một người  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Anh còn trồng cải nữa hay thôi ?  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lại nhớ có một bài thơ nhắc đến vườn cải, của Đoàn Thị Lam Luyến, mà tôi có một kỷ niệm nhỏ - bài “Huyền thoại một tình yêu”. Khi chép lại bài thơ này, tôi đã viết sai từ “vạt cải” thành “hạt cải” và đã được một cô gái sửa lại giúp rồi giải thích tại sao lại là “vạt” chứ không phải “hạt”.&lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;em&gt;Em sẽ chờ như lúa đợi sấm tháng Ba &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Như vạt cải vội đơm hoa chờ ngày chia cánh bướm  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bài thơ ấy cũng viết về tình yêu đơn phương, một tình yêu tuyệt vọng mà đầy hy vọng &lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;của một cô gái “đến sau”&lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;nhưng hai cảm giác đó cứ đan xen mà không rõ cái nào sẽ chiến thắng.   &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Và thế là hoa cải cứ âm thầm trở thành hình tượng của một sự đợi chờ vô vọng.  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Hoa cải đợi chờ. Hoa cải thường gắn với những hình ảnh buồn dù rằng trong những ngày cuối thu, hoa cải ngút mắt trên cánh đồng còn vàng hơn cả nắng. Đẹp lắm phải không em?  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   &lt;em&gt;Cây cải đắng quên lòng mình đang đắng &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay  &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Hoa cải sống có ý nghĩa lắm chứ!  &lt;br /&gt;   &lt;br /&gt;   Hạnh phúc là có một việc gì đó để làm, có một ai đó để yêu và có một điều gì đó để trông đợi. Vậy thì nếu là một bông hoa cải, cớ gì phải buồn?&lt;/font&gt;   &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6014855976168956833?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6014855976168956833/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/cay-cai-ang-quen-long-minh-ang-ang.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6014855976168956833'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6014855976168956833'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/cay-cai-ang-quen-long-minh-ang-ang.html' title='Cây cải đắng quên lòng mình đang đắng...'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://farm3.static.flickr.com/2362/2096715363_3a84f1ffd6_t.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-6796383237254818692</id><published>2008-01-24T22:13:00.000+07:00</published><updated>2009-04-17T22:40:33.091+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='pics'/><title type='text'>Mệt mỏi</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/32.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;  Bình thường người ta nói rằng chiều tối hoa súng sẽ đổ  nghiêng chìm xuống mặt nước. Có lần mình cũng đã thấy như vậy. Thế nhưng hôm đó là 10h sáng rồi mà hoa súng vẫn cứ ngả nghiêng. Mình nghĩ  là đêm trước hoa súng mệt nên dậy muộn. Vì thế mình đặt tên bức ảnh là "Mệt mỏi" &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-6796383237254818692?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/6796383237254818692/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/met-moi.html#comment-form' title='6 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6796383237254818692'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/6796383237254818692'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/met-moi.html' title='Mệt mỏi'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>6</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-1011691161442661015</id><published>2008-01-22T18:19:00.003+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:52.886+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><title type='text'>Chuyện lan man của công chức mẫu mực hay "Tách cà phê nâu và chiếc quần
jean trắng"</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/22.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Khai trương blog đuợc mấy ngày rồi mà tớ vẫn chưa biết viết gì nhiều. Thường thì tớ không viết dài và thực sự là tớ không có khả năng viết dài. Tớ rất phục một số bạn viết dài, rất dài mà lại hay nữa. Tớ nói thật lòng đấy! Các bạn trong số Friends (hiện tại và tương lai) của tớ, khối bạn viết dài và hay. Hãy tin tớ, tớ là người nhận xét công bằng! Tất nhiên, nhìn chung tớ là ng&lt;span&gt;ười&lt;/span&gt; công bằng nhưng đôi lúc tớ cũng không được công bằng lắm. Giả dụ như chuyện trước kia tớ chỉ biết đi đọc blog của người khác trong khi blog của tớ thì bị giấu nhẹm. Nguyên nhân chính là vì tớ toàn viết cho tớ, bói chẳng ra entry nào viết cho người hay cho đời, thành ra cũng xấu hổ. Các entry của các bạn mà tớ đọc được chẳng mấy khi (thậm chí là chưa bao giờ) viết dài lê thê kể lể rằng tôi khổ đau sầu não, rằng tôi sung sướng nhất trên đời, rằng tôi tiền bạc rủng rỉnh không phải lo nghĩ. Nếu có, chắc chắn entry đó dài không quá gang tay và chỉ là là một vài entry thoáng qua như "bóng câu qua cửa sổ". Nếu có một entry vừa dài, vừa chứa đựng những tình cảm: ái ố hỉ nộ, có nước mắt như mưa, có tiếng cười khanh khách, có chia ly, có hội ngộ,... chắc chắn đó là một truyện ngắn hoặc tiểu thuyết &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/10.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt; &lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Tớ nghĩ có lẽ là phát biểu trên của tớ có khi hơi cảm tính. Thực ra thì nhiều khi tớ cũng làm theo cảm tính. Đấy, ngay như cái chuyện ăn sáng với đồng nghiệp thôi mà cảm tính đến nỗi suýt nữa thì có hẳn cả một truyện ngắn với cái tên rất gợi cảm là "Tách cà phê nâu và chiếc quần jean trắng". Hôm đó trời hơi lạnh, tớ thèm được mặc một cái quần đi làm. Nói thế các bạn đừng nghĩ là tớ không chịu mặc quần đi làm. Tớ có mặc, nhưng thỉnh thoảng mặc váy. Kể từ hồi chuyển sang vị trí mới, tớ được thỏa mãn cái thú mặc váy, nhất là những ngày hè nóng nực. Chẳng thế mà chú T. lăng xê bài báo viết về tớ thời xa xưa chôm ngay cái câu "Tôi hầu như không dám mặc váy đi làm" làm cái tít mà giật. Hãi! Bài báo đó đăng trên Vnexpress nhân dịp mùng 8/3. Nhưng để lúc khác tớ sẽ có hẳn một bài kể về chuyện này, giờ quay lại chuyện cái quần đã. Lúc đó tớ mở tủ ra và nhìn thấy chiếc quần jean màu chàm nằm ngay phía trên. Màu đó khá hợp với tớ lại dễ mặc áo nhưng tớ muốn đổi "xì tai" nên lại chọn chiếc màu trắng tinh. Thực ra chiếc quần trắng tinh đó không hẳn bằng chất vải bò mà là chất vải kaki. Vải kaki có một nhược điểm rất lớn là chỉ sau một thời gian ngắn sẽ mất form và khó chịu nhất là bị chùng đầu gối. Tuy nhiên, chiếc quần này chưa bị chùng đầu gối mặc dù đã được mua khá lâu vì tớ chưa mặc nhiều lần. Nghĩ vậy, tớ lấy chiếc quần ra khỏi tủ và chọn thêm chiếc áo len màu xanh cốm. Xanh cốm hợp với tone màu trắng thành ra tớ mặc vào cũng vừa mắt. Thế là tớ tung tẩy đến cơ quan. Tớ đến sớm nhất cơ quan. Đến sớm hơn cả sếp lớn lẫn sếp bé. Tớ có thói quen đi làm sớm từ nửa năm nay rồi. Đến sớm có nhiều điểm lợi: về mặt lãng mạn là được hít thở không khí trong lành trong một buổi sáng còn mờ mờ sương, thưa người qua lại, gợi cảm đến mức rất có thể viết thành thơ, lợi ích thực tế hơn là không bị tắc đường, khả năng gặp các chú công an là rất thấp nên nếu có lỡ tay ga vượt đèn đỏ thì không sợ bị tuýt còi. Nói vậy chứ cứ thấy đèn vàng là tớ giảm tốc độ và dừng lại trước vạch sơn ngay ngắn. Tớ đúng là một công dân mẫu mực. Công dân mẫu mực quá chứ lị. Chả gì công dân mẫu mực cũng đã đi làm sớm và có thể cuối năm sẽ được phong danh hiệu công chức mẫu mực. Công chức mẫu mực đi làm sớm 30 phút và không yêu cầu thêm tiền làm ngoài giờ, đấy là điều đáng hoan nghênh và là mong muốn tột bậc của các lãnh đạo trong cơ quan ấy chứ. Công chức mẫu mực mở cửa vào phòng, việc đầu tiên là bật máy tính đăng ký công việc. Công chức mẫu mực phải đăng ký ngay vì có như thế mới chứng tỏ được với các lãnh đạo công chức mẫu mực đúng là công chức mẫu mực. Sau đó công chức mẫu mực nghĩ rằng để làm việc hiệu quả thì nên thư giãn một chút trước khi bắt đầu công việc. Nghe nhạc là một thú giải trí lành mạnh, tao nhã. Công chức mẫu mực mở Windows Media và bật nhạc lên. Nếu chỉ nghe nhạc thì có vẻ lãng phí thời gian, công chức mẫu mực tranh thủ mở Lines ra tiếp tục game hôm trước công chức mẫu mực đang chơi thì đói quá nên bỏ dở đi về.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;7h30, các công chức cùng phòng lục tục kéo đến, phá tan không gian yên tĩnh. Công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c đành tắt nhạc và cất game để lần sau chơi tiếp. Cũng giống như công chức mẫu mực, các công chức khác đăng ký công việc rất nhanh cho kịp giờ và rủ công chức mẫu mực đi ăn sáng. Công chức mẫu mực đi làm sớm nên thường là chưa kịp ăn sáng, do đó, cũng thường là công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c sẽ không từ chối. Ăn sáng tất nhiên làm việc sẽ hiệu quả hơn là nhịn đói làm việc, công chức mẫu mực tự nhủ như thế. Và nếu như có một tách cà phê thật tỉnh táo thì cả ngày hôm đó, công chức mẫu mực mới có thể phát huy hết năng lực. Thế là công chức mẫu mực ngồi lại uống thêm tách cà phê cùng đồng nghiệp. Cà phê nóng thì không thể nào uống vội được. Như thế đâu gọi là uống cà phê, thà uống nước lọc cho xong. Ngồi nhâm nhi cà phê, chẳng lẽ lại im thin thít như thịt nấu đông, phải nói chuyện chứ. Phụ nữ thì chuyện ăn uống hàng ngày, rồi sang chuyện mua bán sắm sửa.. Đàn ông thì chuyện công danh, sự nghiệp, rồi sang chuyện thời sự, chính trị. Mà đã chuyện chính trị là chuyện lớn rồi. Nói chuyện lớn mà không bày tỏ quan điểm thì là đàn ông&lt;br/&gt; không có chính kiến. Thế nên đàn ông phải bày tỏ quan điểm thật mạnh mẽ, nghĩa là phải vung tay chém vào không khí thật hùng dũng. Không may là công chức mẫu mực lúc đó đang cầm tách cà phê trên tay và cú bày tỏ quan điểm mạnh mẽ ấy đã để lại một nửa lượng cà phê trên chiếc quần jean trắng của công chức mẫu mực. Công bằng mà nói thì màu nâu trên nền trắng vẫn nổi hơn màu xanh cốm. Màu nâu điềm đạm, dịu dàng và chín chắn hơn màu xanh cốm. Thêm nữa, gam màu tối toát lên quyền lực của sự quyến rũ. Chỉ tiếc là màu nâu ấy rơi không đúng chỗ, không đúng chỗ một tí tẹo nào.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Lúc đầu tớ đang kể chuyện tớ cảm tính phải không? Đúng rồi, tức là đồng nghiệp đã làm đổ tách cà phê lên chiếc quần trắng của tớ làm tớ rất khó chịu. Tớ đã phải về nhà vào buổi trưa để thay chiếc quần màu chàm ban đầu. Tớ không ưng cái tone mà chàm đi với màu xanh cốm lắm nhưng vì lúc đó tớ vẫn còn ấm ức nên không thể tỉnh táo lựa chọn phối màu nữa. Phải nói là 2 ngày sau, chỉ khi chiếc quần đó được tẩy bằng thuốc tẩy mua ở hàng chuyên bán bẫy chuột, lại trắng phốp như cũ thì tớ mới nguôi dần. Còn hôm nay, tớ ngồi trong phòng, cũng uống cà phê, chẳng có đàn ông quái nào bên cạnh. Và vì tớ đang cố gắng làm việc như một công chức mẫu mực nên tớ vừa uống vừa liếc màn hình máy tính. Có thể là vì tớ quá cần mẫn với công việc, quá tập trung, quá lo lắng để thực hiện sao cho xứng với trách nhiệm của một công chức mẫu mực nên tớ đã không đổ cà phê vào miệng mà đổ xuống quần. Vẫn là chiếc quần trắng ấy. Nó mới được mặc lại lần đầu tiên sau sự cố bữa trước. Tớ chỉ hơi khựng lại một chút, một chút thôi, rồi lại bình thản làm việc, bởi vì một công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c thì không coi trọng việc riêng tư hơn việc cơ quan. Thế đấy. các bạn có thấy là tớ cảm tính khi khó chịu với hành động đổ cà phê của đồng nghiệp không cơ chứ?&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Hết giờ làm việc rồi, công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c là phải tuân thủ giờ giấc một cách nghiêm chỉnh, ngồi lại cơ quan lâu quá tốn điện ánh sáng, tốn điện điều hòa của Nhà nước, thế là không tốt. Tạm biệt các bạn, tớ về đây! &lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;/div&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;   &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family:Times New Roman,Times,serif;text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;À, nếu các bạn có thấy thấp thoáng văn phong của mình trong bài viết của tớ thì rất có thể là do tớ bị ảnh hưởng từ các bạn. Tớ nghĩ ảnh hưởng những cái hay, cái tốt từ người khác cũng là điều tốt. Cuộc sống có thể học hỏi nhau để cùng tiến bộ mà. Ngày xưa có phong trào đôi bạn cùng tiến. Tớ sẽ bàn về vấn đề này ở một entry khác. Cảm ơn sự kiên nhẫn của các bạn &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-1011691161442661015?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/1011691161442661015/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/chuyen-lan-man-cua-cong-chuc-mau-muc.html#comment-form' title='9 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1011691161442661015'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/1011691161442661015'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/chuyen-lan-man-cua-cong-chuc-mau-muc.html' title='Chuyện lan man của công chức mẫu mực hay &amp;quot;Tách cà phê nâu và chiếc quần&#xA;jean trắng&amp;quot;'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>9</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-2292506771231938335</id><published>2008-01-22T18:19:00.002+07:00</published><updated>2009-04-15T12:22:35.016+07:00</updated><title type='text'>Chuyện lan man của công chức mẫu mực hay tách cafe nâu và chiếc quần jeans trắng</title><content type='html'>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_pQxa1kfPVM4/SeRaIFpVJEI/AAAAAAAAAwY/3lK0d48x5Q8/s1600-h/2655.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 150px; height: 200px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_pQxa1kfPVM4/SeRaIFpVJEI/AAAAAAAAAwY/3lK0d48x5Q8/s200/2655.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5324479754459751490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;font-size:100%;" &gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;Khai trương blog đuợc mấy ngày rồi mà tớ vẫn chưa biết viết gì nhiều. Thường thì tớ không viết dài và thực sự là tớ không có khả năng viết dài. Tớ rất phục một số bạn viết dài, rất dài mà lại hay nữa. Tớ nói thật lòng đấy! Các bạn trong số Friends (hiện tại và tương lai) của tớ, khối bạn viết dài và hay. Hãy tin tớ, tớ là người nhận xét công bằng! Tất nhiên, nhìn chung tớ là ng&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt;ười&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:times new roman;"&gt; công bằng nhưng đôi lúc tớ cũng không được công bằng lắm. Giả dụ như chuyện trước kia tớ chỉ biết đi đọc blog của người khác trong khi blog của tớ thì bị giấu nhẹm. Nguyên nhân chính là vì tớ toàn viết cho tớ, bói chẳng ra entry nào viết cho người hay cho đời, thành ra cũng xấu hổ. Các entry của các bạn mà tớ đọc được chẳng mấy khi (thậm chí là chưa bao giờ) viết dài lê thê kể lể rằng tôi khổ đau sầu não, rằng tôi sung sướng nhất trên đời, rằng tôi tiền bạc rủng rỉnh không phải lo nghĩ. Nếu có, chắc chắn entry đó dài không quá gang tay và chỉ là là một vài entry thoáng qua như "bóng câu qua cửa sổ". Nếu có một entry vừa dài, vừa chứa đựng những tình cảm: ái ố hỉ nộ, có nước mắt như mưa, có tiếng cười khanh khách, có chia ly, có hội ngộ,... chắc chắn đó là một truyện ngắn hoặc tiểu thuyết&lt;/span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: times new roman;" class="content-wrapper"&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Tớ nghĩ có lẽ là phát biểu trên của tớ có khi hơi cảm tính. Thực ra thì nhiều khi tớ cũng làm theo cảm tính. Đấy, ngay như cái chuyện ăn sáng với đồng nghiệp thôi mà cảm tính đến nỗi suýt nữa thì có hẳn cả một truyện ngắn với cái tên rất gợi cảm là "Tách cà phê nâu và chiếc quần jean trắng". Hôm đó trời hơi lạnh, tớ thèm được mặc một cái quần đi làm. Nói thế các bạn đừng nghĩ là tớ không chịu mặc quần đi làm. Tớ có mặc, nhưng thỉnh thoảng mặc váy. Kể từ hồi chuyển sang vị trí mới, tớ được thỏa mãn cái thú mặc váy, nhất là những ngày hè nóng nực. Chẳng thế mà chú T. lăng xê bài báo viết về tớ thời xa xưa chôm ngay cái câu "Tôi hầu như không dám mặc váy đi làm" làm cái tít mà giật. Hãi! Bài báo đó đăng trên Vnexpress nhân dịp mùng 8/3. Nhưng để lúc khác tớ sẽ có hẳn một bài kể về chuyện này, giờ quay lại chuyện cái quần đã. Lúc đó tớ mở tủ ra và nhìn thấy chiếc quần jean màu chàm nằm ngay phía trên. Màu đó khá hợp với tớ lại dễ mặc áo nhưng tớ muốn đổi "xì tai" nên lại chọn chiếc màu trắng tinh. Thực ra chiếc quần trắng tinh đó không hẳn bằng chất vải bò mà là chất vải kaki. Vải kaki có một nhược điểm rất lớn là chỉ sau một thời gian ngắn sẽ mất form và khó chịu nhất là bị chùng đầu gối. Tuy nhiên, chiếc quần này chưa bị chùng đầu gối mặc dù đã được mua khá lâu vì tớ chưa mặc nhiều lần. Nghĩ vậy, tớ lấy chiếc quần ra khỏi tủ và chọn thêm chiếc áo len màu xanh cốm. Xanh cốm hợp với tone màu trắng thành ra tớ mặc vào cũng vừa mắt. Thế là tớ tung tẩy đến cơ quan. Tớ đến sớm nhất cơ quan. Đến sớm hơn cả sếp lớn lẫn sếp bé. Tớ có thói quen đi làm sớm từ nửa năm nay rồi. Đến sớm có nhiều điểm lợi: về mặt lãng mạn là được hít thở không khí trong lành trong một buổi sáng còn mờ mờ sương, thưa người qua lại, gợi cảm đến mức rất có thể viết thành thơ, lợi ích thực tế hơn là không bị tắc đường, khả năng gặp các chú công an là rất thấp nên nếu có lỡ tay ga vượt đèn đỏ thì không sợ bị tuýt còi. Nói vậy chứ cứ thấy đèn vàng là tớ giảm tốc độ và dừng lại trước vạch sơn ngay ngắn. Tớ đúng là một công dân mẫu mực. Công dân mẫu mực quá chứ lị. Chả gì công dân mẫu mực cũng đã đi làm sớm và có thể cuối năm sẽ được phong danh hiệu công chức mẫu mực. Công chức mẫu mực đi làm sớm 30 phút và không yêu cầu thêm tiền làm ngoài giờ, đấy là điều đáng hoan nghênh và là mong muốn tột bậc của các lãnh đạo trong cơ quan ấy chứ. Công chức mẫu mực mở cửa vào phòng, việc đầu tiên là bật máy tính đăng ký công việc. Công chức mẫu mực phải đăng ký ngay vì có như thế mới chứng tỏ được với các lãnh đạo công chức mẫu mực đúng là công chức mẫu mực. Sau đó công chức mẫu mực nghĩ rằng để làm việc hiệu quả thì nên thư giãn một chút trước khi bắt đầu công việc. Nghe nhạc là một thú giải trí lành mạnh, tao nhã. Công chức mẫu mực mở Windows Media và bật nhạc lên. Nếu chỉ nghe nhạc thì có vẻ lãng phí thời gian, công chức mẫu mực tranh thủ mở Lines ra tiếp tục game hôm trước công chức mẫu mực đang chơi thì đói quá nên bỏ dở đi về.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;7h30, các công chức cùng phòng lục tục kéo đến, phá tan không gian yên tĩnh. Công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c đành tắt nhạc và cất game để lần sau chơi tiếp. Cũng giống như công chức mẫu mực, các công chức khác đăng ký công việc rất nhanh cho kịp giờ và rủ công chức mẫu mực đi ăn sáng. Công chức mẫu mực đi làm sớm nên thường là chưa kịp ăn sáng, do đó, cũng thường là công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c sẽ không từ chối. Ăn sáng tất nhiên làm việc sẽ hiệu quả hơn là nhịn đói làm việc, công chức mẫu mực tự nhủ như thế. Và nếu như có một tách cà phê thật tỉnh táo thì cả ngày hôm đó, công chức mẫu mực mới có thể phát huy hết năng lực. Thế là công chức mẫu mực ngồi lại uống thêm tách cà phê cùng đồng nghiệp. Cà phê nóng thì không thể nào uống vội được. Như thế đâu gọi là uống cà phê, thà uống nước lọc cho xong. Ngồi nhâm nhi cà phê, chẳng lẽ lại im thin thít như thịt nấu đông, phải nói chuyện chứ. Phụ nữ thì chuyện ăn uống hàng ngày, rồi sang chuyện mua bán sắm sửa.. Đàn ông thì chuyện công danh, sự nghiệp, rồi sang chuyện thời sự, chính trị. Mà đã chuyện chính trị là chuyện lớn rồi. Nói chuyện lớn mà không bày tỏ quan điểm thì là đàn ông không có chính kiến. Thế nên đàn ông phải bày tỏ quan điểm thật mạnh mẽ, nghĩa là phải vung tay chém vào không khí thật hùng dũng. Không may là công chức mẫu mực lúc đó đang cầm tách cà phê trên tay và cú bày tỏ quan điểm mạnh mẽ ấy đã để lại một nửa lượng cà phê trên chiếc quần jean trắng của công chức mẫu mực. Công bằng mà nói thì màu nâu trên nền trắng vẫn nổi hơn màu xanh cốm. Màu nâu điềm đạm, dịu dàng và chín chắn hơn màu xanh cốm. Thêm nữa, gam màu tối toát lên quyền lực của sự quyến rũ. Chỉ tiếc là màu nâu ấy rơi không đúng chỗ, không đúng chỗ một tí tẹo nào.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Lúc đầu tớ đang kể chuyện tớ cảm tính phải không? Đúng rồi, tức là đồng nghiệp đã làm đổ tách cà phê lên chiếc quần trắng của tớ làm tớ rất khó chịu. Tớ đã phải về nhà vào buổi trưa để thay chiếc quần màu chàm ban đầu. Tớ không ưng cái tone mà chàm đi với màu xanh cốm lắm nhưng vì lúc đó tớ vẫn còn ấm ức nên không thể tỉnh táo lựa chọn phối màu nữa. Phải nói là 2 ngày sau, chỉ khi chiếc quần đó được tẩy bằng thuốc tẩy mua ở hàng chuyên bán bẫy chuột, lại trắng phốp như cũ thì tớ mới nguôi dần. Còn hôm nay, tớ ngồi trong phòng, cũng uống cà phê, chẳng có đàn ông quái nào bên cạnh. Và vì tớ đang cố gắng làm việc như một công chức mẫu mực nên tớ vừa uống vừa liếc màn hình máy tính. Có thể là vì tớ quá cần mẫn với công việc, quá tập trung, quá lo lắng để thực hiện sao cho xứng với trách nhiệm của một công chức mẫu mực nên tớ đã không đổ cà phê vào miệng mà đổ xuống quần. Vẫn là chiếc quần trắng ấy. Nó mới được mặc lại lần đầu tiên sau sự cố bữa trước. Tớ chỉ hơi khựng lại một chút, một chút thôi, rồi lại bình thản làm việc, bởi vì một công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c thì không coi trọng việc riêng tư hơn việc cơ quan. Thế đấy. các bạn có thấy là tớ cảm tính khi khó chịu với hành động đổ cà phê của đồng nghiệp không cơ chứ?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;    &lt;/div&gt;&lt;p style="font-style: italic; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Hết giờ làm việc rồi, công chức mẫu m&lt;span&gt;ự&lt;/span&gt;c là phải tuân thủ giờ giấc một cách nghiêm chỉnh, ngồi lại cơ quan lâu quá tốn điện ánh sáng, tốn điện điều hòa của Nhà nước, thế là không tốt. Tạm biệt các bạn, tớ về đây!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;À, nếu các bạn có thấy thấp thoáng văn phong của mình trong bài viết của tớ thì rất có thể là do tớ bị ảnh hưởng từ các bạn. Tớ nghĩ ảnh hưởng những cái hay, cái tốt từ người khác cũng là điều tốt. Cuộc sống có thể học hỏi nhau để cùng tiến bộ mà. Ngày xưa có phong trào đôi bạn cùng tiến. Tớ sẽ bàn về vấn đề này ở một entry khác. Cảm ơn sự kiên nhẫn của các bạn&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-2292506771231938335?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/2292506771231938335/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/chuyen-lan-man-cua-cong-chuc-mau-muc.html#comment-form' title='0 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2292506771231938335'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/2292506771231938335'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2009/04/chuyen-lan-man-cua-cong-chuc-mau-muc.html' title='Chuyện lan man của công chức mẫu mực hay tách cafe nâu và chiếc quần jeans trắng'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://4.bp.blogspot.com/_pQxa1kfPVM4/SeRaIFpVJEI/AAAAAAAAAwY/3lK0d48x5Q8/s72-c/2655.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-3531993485840035675</id><published>2008-01-20T17:56:00.005+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:52.864+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='life'/><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='hanoi'/><title type='text'>Lãng đãng chiều đông Hà Nội</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/20.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align:justify;"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;Hà Nội mùa này lạnh. Hà Nội mùa này đầy gió. Hà Nội mùa này ấp ủ những giấc mơ dang dở, quá ngắn để kết thúc điều gì đó trước khi hết năm, quá xa xôi để trải dài qua năm mới. Hà Nội cũ kỹ với những cây bàng lá đỏ phủ trắng bụi đường, ồn ào trên phố lớn và lặng lẽ trong những ngõ nhỏ. Ngước lên dãy nhà đối điện thấy màu ngói rêu phong ảm đạm như màu mây mờ đục. Đường dây điện chằng chịt vắt qua những cành bàng khẳng khiu, trơ trụi. Những ô cửa sổ xộc xệch mở hờ vừa chắn gió, vừa để có chút gió lùa vào khoảng không gian chật chội, tối tăm đặc trưng của một xóm nghèo. Họ sống ở Hà Nội lâu hơn nhiều trai thanh gái lịch từ nơi khác đến định cư nhưng họ vẫn nói ngọng "n" thành "l", họ vẫn ngày đêm tất bật bán hàng vặt, chạy xe ôm, làm thuê để sống theo ngày. Hà Nội vẫn có những khoảng tối và sẽ còn nhiều khoảng tối khi sự phân hóa giàu nghèo ngày một tăng.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align:justify;"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;&lt;br /&gt; &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align:justify;"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;Hà Nội sẽ vẫn mãi là một Hà Nội cổ với những cánh cửa gỗ khép chặt và thẫm màu dần theo thời gian, cuộc sống của người Hà Nội vẫn sẽ chậm rãi trôi qua yên tĩnh đến bình lặng nếu như không có sự náo nhiệt của thị trường thời mở cửa. Phải thế, đó là quy luật phát triển. Hà Nội cũng phải lớn lên, cũng phải hiện đại hơn nhưng không một người Hà Nội nào muốn vài chục năm nữa, ngoái lại nhìn, không còn vết dấu của kinh thành Thăng Long xưa. Cách đây 2 năm, dịp Quốc khánh, tôi ngỡ ngàng thấy những con phố vắng hoe. Cửa gỗ, cửa xếp khép chặt, như thể người ta đã đi sơ tán. Vài phút ngẫm nghĩ, tôi nhớ ra thời điểm đó rơi vào gần cuối tuần nên nhiều nhà tranh thủ về quê dài ngày. Hà Nội vợi hẳn người, một sự thay đổi rõ rệt đến kinh ngạc. Tôi đã mải miết đi lang thang trên những con đường Hà Nội quen thuộc để cảm nhận sự khác biệt với cuộc sống hàng ngày. Hà Nội không phải là quê hương nhưng là nơi tôi sinh ra và lớn lên. Nếu gia đình là ngôi nhà nhỏ thân thuộc thì Hà Nội giống như ngôi nhà lớn, cũng hàng ngày tôi sống, cũng nhiều lúc vô tâm đi về như kẻ ở trọ, để rồi khi chợt nhận ra nó đổi thay lại kéo đến những cảm xúc vui buồn khó tả.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;br /&gt; &lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align:justify;"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;Hà Nội thay đổi từng ngày nhưng tôi và những người hay hoài niệm như tôi vẫn luôn cố tìm cho mình một góc nhìn về Hà Nội của ngày xưa, tìm sự bình yên cổ kính giữa cái náo nhiệt của chốn thị thành.&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p align="justify"&gt;&lt;font face="Times New Roman, Times, serif" size="3"&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;em&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;em&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;em&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="2"&gt;Vội vã trở về cùng tháng năm xưa &lt;br /&gt;   Sau những con đường dầu dãi nắng mưa &lt;br /&gt;   Bên quán nhỏ em buồn nghe lá trút &lt;br /&gt;   Chiều mưa xa giăng kín phố dài &lt;font size="1"&gt;(*)&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;  &lt;/font&gt; &lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;em&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;/font&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;/span&gt; &lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt; &lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;span class="postbody"&gt;&lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/53.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align:left;"&gt;&lt;font size="1"&gt;&lt;span style="font-style:italic;" class="postbody"&gt;(*): Lời bài hát "Hà Nội ngày trở về" của Phú Quang&lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;span class="postbody"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-3531993485840035675?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/3531993485840035675/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/lang-ang-chieu-ong-ha-noi_20.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3531993485840035675'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/3531993485840035675'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/lang-ang-chieu-ong-ha-noi_20.html' title='Lãng đãng chiều đông Hà Nội'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-7153310823732751504</id><published>2008-01-19T23:23:00.002+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:52.839+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='phiem'/><title type='text'>Chào cả nhà</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/18.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align:justify;"&gt;&lt;font size="3"&gt;Các bạn yêu quý của tớ,&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Sau một thời gian suy nghĩ rất lung, tớ đã đi đến một quyết định rất trọng đại là công khai blog. Từ trước đến nay, blog của tớ gần như chỉ để mình tớ đọc, có khi mở ra một cái là lại đóng phụp vào ngay khiến những người đã từng được đọc tụt hết hứng, những người chưa từng đươc đọc thì cứ thấp thỏm chờ đợi một ngày nào đó vừng tự dưng mở cửa và sẽ ùa vào vơ vét ngọc  ngà châu báu. Nhưng thật sự là nếu có ngày đó thì khối người sẽ thất vọng bởi lẽ một ngôi nhà thường xuyên đón khách hoặc là phòng khách của một ngôi nhà luôn là nơi được chăm sóc chỉn chu nhất để "chường mặt" với mọi người, còn những chỗ nào không chường mặt thì bề bộn phải biết. Tớ cam đoan rằng 99% các bạn của tớ cũng thế, cứ mà đến thăm nhà đột xuất xem, cái phòng khách may ra còn khá, các chỗ khác cứ đảm bảo gọi là... &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Nói lòng vòng thế chẳng qua là tớ muốn công bố việc khai trương cái blog mới, nơi mà thân bằng cố hữu có thể qua lại, bô lô ba la vài câu còm men, chửi rủa, mắng nhiếc này nọ rằng tại sao tại giăng, có thể than thở, văn vở, à ơi, đong đưa, chat chit,... Ở cái blog cũ, kể ra cũng không công bằng lắm, mình thấy người ta (nhất là trai) có gì bên trong còn trai thì chỉ thấy mình kín cổng cao tường, thò mỗi cái đầu (là cái blast) và cái chân (là cái profile) còn cái khúc giữa, chỗ quan trong nhất thì không thấy gì. Giờ các bạn thấy tất nhé, thích nhé &lt;img src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/mesg/emoticons7/4.gif" alt="img" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Tớ khuyến khích giao lưu, khuyến khích đong đưa, tán tỉnh nhưng tuyệt nhiên không thích việc thông qua blog mà đánh giá tớ bận hay rỗi, mỗi vậy thôi.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  Entry này tớ định viết dài hơn cơ, xúc động hơn cơ, để chỉ cần đọc một phát là các bạn phi vào comment ầm ầm. Nhưng cả tối nay tớ hì hụi sửa sang, chọn màu mè, tỉa tót câu chữ chưng ra ngoài, xong thì tụt hết cả cảm xúc. Đành dừng bài Opening Ceremony tại đây. Chúc các bạn của tớ khỏe, vui vẻ và ngủ ngon.&lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman,Times,serif;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-7153310823732751504?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/7153310823732751504/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/chao-ca-nha_19.html#comment-form' title='2 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7153310823732751504'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/7153310823732751504'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/chao-ca-nha_19.html' title='Chào cả nhà'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-1620390156588142929.post-8755085279001417770</id><published>2008-01-19T22:35:00.001+07:00</published><updated>2009-04-15T21:54:52.816+07:00</updated><category scheme='http://www.blogger.com/atom/ns#' term='muc_luc'/><title type='text'>MỤC LỤC</title><content type='html'>&lt;div style="text-align:center;"&gt;&lt;img src="http://s44.photobucket.com/albums/f3/tranthaomai/y360/16.jpg" alt="" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Con người, cuộc sống&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt; &lt;/p&gt; &lt;blockquote&gt;  &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=259"&gt;Cây cải đắng quên lòng mình đang đắng...&lt;br /&gt; &lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=259"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=254"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=254"&gt;Cho những ngày xuân muộn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=259"&gt; Chẳng biết làm gì nên viết vớ vẩn&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=88"&gt;Chiều 30 Tết (+ ảnh)&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=290"&gt;Cỏ ven đường&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=136"&gt;Đoản khúc cho ngày&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=20"&gt;&lt;br /&gt;      &lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=193"&gt;Giết thời gian trước khi nó giết mình&lt;br /&gt; Góc tận cùng của phòng làm việc&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=20"&gt;Lãng đãng chiều đông Hà Nội&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;      &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=114"&gt;Nhớ Hà Nội&lt;br /&gt; &lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=307"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=307"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=257"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=257"&gt;Phố Trần Phú&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=307"&gt; Tháng Năm&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=114"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=114"&gt; Tiễn chân&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=67"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=67"&gt;Trà và cà phê &lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt;             &lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;Ảnh&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="margin-left:40px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=157"&gt;Bốn cánh tàn ba cánh sắp sửa rơi&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=143"&gt;Chấm phá của những mảng màu&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;        &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=81"&gt;Đào hoa tiếu đông phong&lt;/a&gt;&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;       &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=235"&gt;Em tớ xinh không?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=107"&gt;Hoa cải tháng Giêng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;       &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=229"&gt;Hoa gạo&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;          &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=104"&gt;Hoa Valentine&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=124"&gt;Lam lũ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=274"&gt;Lilium formosanum&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;font size="3"&gt; &lt;br /&gt;       &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=206"&gt;Lìa xa&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=32"&gt;Mệt mỏi&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=300"&gt;Nam Định&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=324"&gt;Nghề  biển&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=279"&gt;Người đi có nhớ về Hà Nội&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=125"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=125"&gt;Nốt nhạc đầu xuân&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=94"&gt;Ông cháu&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;       &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=173"&gt;Rose (+ thơ)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;       &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=175"&gt;Sưa trắng phố xưa&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;       &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=228"&gt;Thả mình&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=264"&gt;Xanh rêu hay rêu xanh?&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=82"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=82"&gt;Weather man&lt;/a&gt;&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;             &lt;/div&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;strong&gt;Sự kiện và bình luận&lt;/strong&gt;&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;             &lt;/p&gt; &lt;p style="margin-left:40px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=122"&gt;"Cảm hoài" là của Thượng tướng Trần Quang Khải???&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=334"&gt;Chàng ơi buông vạt áo em ra...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=18"&gt;Chào cả nhà&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;     &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=195"&gt; Đi trại&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=241"&gt;Hà Giang ký sự (I)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=251"&gt;Hà Giang ký sự (II)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=153"&gt;Mùng 8-3 của phòng Quản trị mạng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;           &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=56"&gt; Ngày 24 tháng Chạp&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=115"&gt; &lt;br /&gt;             &lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=115"&gt;Ngày thơ Việt Nam lần thứ 6&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=115"&gt; &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;        &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=221"&gt;Thăm Viện bảo tàng phụ nữ Việt Nam&lt;br /&gt; Việc thì dở dang mà người lại đang vật vã&lt;/a&gt;&lt;/font&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;      &lt;strong&gt;&lt;font size="3"&gt;Giải trí&lt;/font&gt;&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;             &lt;/p&gt;  &lt;p style="margin-left:40px;font-family:Arial,Helvetica,sans-serif;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=75"&gt;Chuyện cưa&lt;/a&gt;&lt;/font&gt; &lt;br /&gt;             &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=22"&gt;Chuyện lan man của công chức mẫu mực...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt; &lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=242"&gt;Chuyện tình hoa cúc dại&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=118"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=270"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=270"&gt;Entry for April 17, 2008&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/font&gt;  &lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=118"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=312"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=312"&gt;Ì à hú ú ú ú&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=118"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=118"&gt; Sang ngang (thơ + ảnh)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=295"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=2&lt;br/&gt;95"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=295"&gt;Vâng, tớ đây :D&lt;/a&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;  &lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;      &lt;font size="4"&gt;Thơ&lt;/font&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="margin-left:40px;"&gt;&lt;font size="3"&gt;&lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=162"&gt;Và đời là nỗi nhớ chồng nỗi nhớ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; &lt;a href="http://blog.360.yahoo.com/blog-Pndqkqolc7NPBGigEIhdPW3h?p=215"&gt;'Không đề' cho Em (+ ảnh)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;        &lt;/font&gt;     &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1620390156588142929-8755085279001417770?l=heroine-tran.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://heroine-tran.blogspot.com/feeds/8755085279001417770/comments/default' title='Post Comments'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/muc-luc_19.html#comment-form' title='1 Comments'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8755085279001417770'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/1620390156588142929/posts/default/8755085279001417770'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://heroine-tran.blogspot.com/2008/01/muc-luc_19.html' title='MỤC LỤC'/><author><name>Heroine Trần</name><uri>http://www.blogger.com/profile/15878052761298818167</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='32' src='http://lh6.ggpht.com/_pQxa1kfPVM4/Sef-YOP-hSI/AAAAAAAAAzI/qRvrQ3FgX10/s144/Ava_square_170.jpg'/></author><thr:total>1</thr:total></entry></feed>
